Chương 937

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 937

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tiên sinh, tôi không biết uống rượu.”
“Thứ như rượu đều là học, người nào trời sinh biết uống chứ.” Uông Dã không buông tha cho cô.
“Mặt mũi tôi, cô có thể không cho, nhưng Hàn thiếu là người đàn ông mà cô liếc mắt một cái đã nhìn trúng, chẳng lẽ cô cũng không đi kính anh ta một chén.”
Cô nhóc này càng nhìn càng đẹp.
Môi hồng răng trắng, làn da như mỡ đông, khiến người ta muốn nuốt một ngụm.
Ngón tay Uông Dã gõ lên bàn, trong lòng đã rục rịch.
Người đàn ông này hùng hổ dọa người, Lâm Chi Nam một giây cũng không muốn cùng anh ta đối mặt, đang định nâng chén kính Hàn Triệt, chén rượu đã bị một bàn tay bên cạnh lấy ra, Hàn Triệt giống như vô tình động tay, khăn ăn rơi xuống trên đùi Lâm Chi Nam, chắn cho phong cảnh bị người bên ngoài mơ ước của cô.
Xem như là một loại thể hiện che chở nào đó.
“Nếu như người là do Hàn mỗ tôi gọi đến, nào có đạo lý chư vị bảo cô ấy uống.” Hàn Triệt cười nói.
“Đàn ông chúng ta vẫn đừng nên không có phẩm vị như vậy, ức hiếp người ta còn nhỏ.”
Anh ta ngửa đầu uống vào trong miệng mình.
Lúc này ánh mắt Uông Dã đã âm trầm, anh ta nói.
“Vừa rồi ở trong bữa tiệc đâu thấy Hàn thiếu nói nhiều thêm vài câu, vẫn là tiểu mỹ nhân này có bản lĩnh.”
Lại là một tràng cười ha ha, Hàn Triệt lại không nói gì.
Rượu trắng nóng rát, cộng thêm vừa rồi anh ta uống mấy ly rượu vang đỏ, nhất thời mặt anh ta đỏ lên, cổ họng dần dần hiện lên mảnh đỏ.
Mắt thấy người đã uống đến say mèm, ghé lên vai Lâm Chi Nam, lúc này Uông Minh Sơn mới cho người đưa Hàn Triệt trở về, ông ta dùng ánh mắt ra hiệu cho thủ hạ.
Nửa cánh tay người đàn ông khoác lên trên bả vai thiếu nữ, nửa nắm, Lâm Chi Nam hiểu ngầm, đứng dậy dìu anh ta rời đi.
“Vương tiểu thư.” Uông Dã tràn đầy phấn khởi nhìn cô chằm chằm.
“Nhìn Hàn thiếu uống đến say mèm, chỉ sợ mất đi hào hứng, vừa hay Uông mỗ có chút chuyện muốn thỉnh giáo, lát nữa sẽ bảo người đưa cô đến được chứ?”
“Chúng ta đơn độc thảo luận riêng một chút.”
Ánh mắt anh ta cực kỳ làm càn, Lâm Chi Nam thật sự rất buồn nôn, cô không đáp lại.
Đường về phòng ngủ, cô không thể nào một mình đưa Hàn Triệt về, non nửa trọng lượng cũng đủ khiến cô lảo đảo, cánh tay hữu lực của người đàn ông khoác lên bả vai cô, hô hấp giống như gãi ngứa chỗ cổ cô.
Ngoại trừ hương rượu nhàn nhạt trên người, còn có cả khí tức trên người anh ta, xuyên qua áo sơ mi truyền đến, từng chút bao vây lấy cô.
Đến phòng ngủ của anh ta, Vương Kình đỡ người đặt lên giường.
Đồng thời ra hiệu cho Lâm Chi Nam, để cô chăm sóc thật tốt cho Hàn tiên sinh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận