Chương 939

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 939

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dường như cô gái đang phải chịu một loại cực hình nào đó, gương mặt đỏ thành rặng mây hồng, níu lấy ga giường không biết nên giữ hay nên buông.
Bọn họ cực kỳ giống đôi uyên ương đang triền miên, lại giống như bị cường quyền áp bách.
Trên mặt là như thế, không biết dưới chăn là dáng vẻ gì.
Sơn Gia còn nói vị Hàn Triệt này không dễ ứng phó, theo như gã thấy chẳng qua cũng chỉ là một người đàn ông háo sắc mà thôi, chẳng làm được trò trống gì.
Chỉ là nhị thiếu gia dặn dò, gã ta không bàn giao được.
Nghĩ đến thủ đoạn không đạt được mục đích thì không bỏ qua của Uông Dã, gã ta rùng mình một cái.
Trên giường vang lên từng đợt tiếng rên ɾỉ, loáng thoáng có thể nghe được tiếng va chạm, ngay cả tiếng rên của cô gái cũng trở nên nhanh hơn, âm cuối giống như trêu chọc tim người đàn ông, Hàn Triệt chỉ cảm thấy đuôi xương cụt tê rần.
Anh ta nhất thời lại thất thần trong lần đùa giả làm thật này, eo đỉnh một cái đâm lên, bàn tay đè xuống bả vai cô kéo cô vào trong dán sát nhau.
Trên người thiếu nữ thật sự mềm nhũn, hai luồng mềm mại đè vào l ng ngực anh ta càng là như vậy.
Hàn Triệt dùng tư thế này nhìn cô, ánh mắt thiếu nữ giống như không biết nhìn đâu, luống cuống nhìn chằm chằm một chỗ.
Hàn Triệt nhìn xuống môi cô, đôi môi đó đang khẽ mím, bờ môi bóng loáng mê người, làm cho người ta muốn nuốt vào bụng.
Phần eo như có một ngọn lửa thiêu đốt, đồng tử anh ta ngưng lại, trong đó đều là ham muốn.
Ngay trước khi anh ta cứng lên, cửa đóng lại, Hàn Triệt lập tức đứng dậy.
Ban công nối thẳng phòng ngủ mở ra, Hàn Triệt đứng ở mép ban công, khói thuốc trong tay lượn lờ, anh ta nặng nề hít vào một hơi, dường như muốn nhờ vào đó áp chế du͙c vọng tăng vọt không dứt nhưng lại không được thỏa mãn.
Lâm Chi Nam không phát hiện ra sự khác thường của anh ta, nhưng cũng biết tình cảnh xấu hổ, riêng phần mình đợi ở một góc làm dịu không khí.
20 phút sau, hoặc có thể là lâu hơn, lâu đến mức không thể lãng phí thời gian nữa, Hàn Triệt mới quay người trở về.
Anh ta ngồi trên ghế sofa nói.
“Rất xin lỗi, vừa rồi là tình thế bức bách.”
Lâm Chi Nam “Tôi hiểu.”
Hàn Triệt nhìn cô rũ mắt nghịch đầu ngón tay, bên tai đỏ ửng, mê người đến không nói được thành lời.
Anh ta nhanh chóng thu hồi ánh mắt, nghe nốt nửa chuyện còn lại của cô.
Trên ghế sofa trầm mặc, ánh đèn nhảy vọt vào ánh mắt nặng nề của người đàn ông.
“Chuyện này tôi phải nói cho Giang Đình.” Anh ta nói.
Lâm Chi Nam có nửa giây không đáp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận