Chương 94

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 94

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trình Nặc không nói nên lời. Nếu bỏ qua chuyện mới bị cưỡng ép thì cô vẫn luôn cảm thấy có lỗi với anh. Suốt 5 năm qua, cô nghĩ đến vô số khả năng về cuộc sống của anh, nhưng chưa bao giờ thật sự nghiêm túc nghĩ xem anh đã trải qua những gì.
Cô ngơ ngác nhìn anh. Giờ phút này cả hai người đều im lặng, chỉ còn tiếng thở gấp gáp. Cô không biết phải nói thế nào, chỉ nhìn chăm chú vào mắt anh, nơi chứa đựng bao nhiêu uất ức và tình cảm dồn nén.
“Chị… thật sự chưa từng nghĩ sẽ gặp lại tôi phải không?”
5 năm trước là vậy, bây giờ cũng vậy đúng không?
Giọng anh trầm thấp, không cảm xúc, chỉ đơn thuần là một câu hỏi, nhưng lại như một lưỡi dao cứa vào tim cô.
Trình Nặc đơ ra trước câu hỏi của anh. Cô không muốn gặp anh sao? Không… Cô muốn gặp, rất muốn gặp. Nhưng cô lấy thân phận gì để gặp? Làm cách nào để gặp? Cô không muốn bên anh như bây giờ, để làm bạn tình lén lút giống 5 năm trước sao… Cô thật sự không thể đưa ra câu trả lời cho chính mình được.
“Cậu… nếu sau này cậu gặp khó khăn trong công việc, tôi vẫn có thể giúp đỡ cậu nếu nằm trong khả năng của mình.” Cô cụp mắt xuống, tránh ánh nhìn của anh, chỉ có thể hứa với anh điều này như một sự bù đắp rẻ tiền.
Chàng trai cười khẽ, nụ cười mang theo tia tự giễu và sự không cam lòng tột độ. “Chỉ vậy thôi sao?”
“Chứ cậu còn muốn gì nữa? Nếu cuộc sống khó khăn thì tôi cũng có thể giúp, tôi cũng đã hứa với cậu…”
“Chị hứa hẹn với tôi nhiều lắm. Chị cũng hứa sẽ quay lại mà!”
Trình Nặc bị lời nói của chàng trai chặn họng, cứng đờ người, không biết nên đáp lại thế nào. Cô hít sâu một hơi, lặp đi lặp lại những lời như đã chuẩn bị sẵn trong đầu từ lâu, dù biết nó sáo rỗng đến mức nào.
“Xin lỗi cậu… Tôi không ngờ sự tình sẽ phát triển đến mức đó. Tôi bị ép không thể quay lại được.”
Những mảnh vỡ ký ức của năm tháng trên núi tựa như ngọn lửa thảo nguyên bùng cháy trong tâm trí cô. Dù bị đè nén bao năm nhưng khi có gió thổi qua, cô lại trở về vùng quê nghèo xa xôi đó, nơi có chàng thiếu niên chân chất yêu cô bằng cả sinh mạng.
“Tôi muốn đi tìm cậu nhưng lúc đó mọi chuyện không còn nằm trong tầm kiểm soát của tôi nữa. Cảnh sát các tỉnh phối hợp phá án, truyền thông vào cuộc, tình hình hỗn loạn, thậm chí còn có cả phóng viên đứng canh trước cửa nhà tôi… Ba tôi ép tôi đi du học vì lo lắng cho sự an toàn và danh tiếng của tôi. Tôi cũng đã nghĩ đến việc liên lạc với cậu, nhưng cậu cũng biết mà, cái thôn Bạc Châu quá nghèo, ngay cả điện thoại cũng không có, tôi không thể tìm cậu…”
Trình Nặc chậm rãi giải thích, từng lời từng chữ thốt ra đều mang theo sự bất lực. Cô có quá nhiều lời muốn nói nhưng khi nói ra lại biến thành sự ngụy biện cho việc mình lâm trận bỏ chạy hèn nhát. Nhân sinh vô thường, chuyện đời không ai biết trước, cô thật sự đã muốn làm gì đó, nhưng cuối cùng lại chọn cách buông xuôi.
Đôi mắt cô hơi đỏ lên, nhìn chàng trai gần trong gang tấc. Nội tâm giãy giụa muốn tha thứ cho hành vi bạo lực vừa rồi của anh, muốn đưa tay chạm vào khuôn mặt hốc hác của anh, nhưng bàn tay giơ lên lại thành che đôi mắt phiếm hồng của mình.
“Cậu phải sống cho thật tốt. Thoát khỏi đó cũng không dễ dàng gì, nên quý trọng mọi cơ hội… Nếu gặp khó khăn thì tôi sẽ cố gắng hết sức để giúp đỡ.”
Nghe lời cô nói, Hứa Đồng Chu ủ rũ cúi đầu. Thân hình gầy gò nhưng săn chắc của chàng trai được bao bọc trong lớp da sạm nắng, khoảnh khắc này nhìn anh càng thêm suy sụp, cô độc. Mỗi lời cô nói đều lọt vào tai anh, nhưng không có câu nào là đáp án mà anh muốn nghe cả… Anh không cần sự giúp đỡ, không cần sự thương hại. Anh cần cô!
“Chị, chắc chị cũng biết nếu thật lòng muốn tìm ai đó thì có gặp khó khăn trở ngại gì cũng không thể ngăn được. Sự thành do người. Đạo lý chị nói tôi hiểu hết. Tôi luyến tiếc chị nên mới ra khỏi đó, liều mạng đến đây. Nhưng chị tốt như vậy, cao quý như vậy, tốt đến mức ngay cả tư cách nói chuyện với chị, tôi cũng không có.”
“Tôi sẽ nỗ lực sống… Chuyện chị hứa với tôi mà không làm được, tôi tha thứ cho chị. Còn chuyện tôi đã hứa với chị, nhất định tôi sẽ làm được.”
Ánh mắt anh trong veo, sáng ngời, ngay cả trong bóng tối cũng tỏa sáng rực rỡ như sao trời, nhưng tận đáy mắt lại tràn ngập sự tuyệt vọng và chán ghét bản thân tột cùng.
Anh tha thứ cho cô… Dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ tha thứ cho cô. Tựa như 5 năm trước, anh bị người ta chỉ trích, bị cả làng xa lánh, đánh đập, anh vẫn tin chỉ cần cô chịu quay lại thì anh nhất định sẽ bảo vệ cô. Sau chừng đó thời gian đau khổ, hôm nay cô vẫn có thể đến tìm anh và buông lời “giải thích” sáo rỗng, đương nhiên anh cũng sẽ tha thứ cho cô. Vì anh yêu cô, yêu đến mức hèn mọn.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận