Chương 94

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 94

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nam Khôn bị cô chọc cho phì cười, ngậm lấy vành tai cô khẽ cắn một cái, giọng khàn khàn nói: “Đêm nay ở lại được không?”

Ánh mắt Triển Du lộ ra vẻ do dự, nhưng ngoài miệng vẫn cao giọng: “Không được, em phải về.”

Nam Khôn ngẩng đầu dùng đôi mắt trông mong nhìn cô, ra vẻ đáng thương nói: “Em yêu nghẹn sẽ không tốt, em thật sự nhẫn tâm vậy sao?”

Trong lúc Triển Du tỏ ra vô cùng khổ sở cùng đấu tranh thì giọng điệu lại mang theo hương vị làm nũng: “Nếu ở lại ngày mai em sẽ bị lão đại và Hình Thiên cười chết.” tên Hình Thiên lưu manh còn đang chờ mình nhảy vào hầm của anh ta đây, đêm nay mà không về thì ngày mai thể nào cũng bị anh ta dìm thành căn bã.

Thì ra là đang lo lắng cái này, Nam Khôn mỉm cười, nhẹ lời trấn an: “Bọn họ sẽ không chọc em đâu.”

Mắt Triển Du hơi nheo lại, hoài nghi nhìn hắn: “Vì sao?”

Cho tới bây giờ Mục Hàn vẫn luôn đứng về phe cô, lần trước ở Xích Thủy vì muốn lấy lòng cô mà người nào đó đã mang khẩu súng ngắm SVD Mục Hàn thích nhất đi hối lộ anh nhưng không thành công, đêm nay anh lại bắt tay với người nào đó lừa gạt mình, chẳng lẽ anh có chuyện gì đó muốn che giấu bị Nam Khôn biết được sao?

Nam Khôn lại không có ý định nói cho cô biết, chỉ nói: “Em cứ tin là được rồi.”

Triển Du lại càng hiếu kỳ: “Em nói này, có phải anh ấy có chuyện gì che giấu lại bị anh biết được không?”

“Em yêu em thật là thông minh, vi phu quyết định thưởng cho em môi thơm cùng vô số lòng trắng trứng đầy dinh dưỡng để bày tỏ lòng quan tâm và tán thưởng đến em.” (lòng trắng trứng là cái gì mn tự hỉu @@)

“Mẹ kiếp!!! Trên đời này sao lại có người như anh chứ…ưm!”

Nửa câu mỉa mai sau bị Nam Khôn chôn vùi bằng một nụ hôn nóng bỏng. Lửa tình lan xuống phía dưới, rốt cuộc Nam Khôn cũng buông lỏng hai tay cô ra, hai cánh tay đầy lực ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của cô, mang theo lực đạo không để cho cô giãy giụa.

Triển Du trừng mắt liếc hắn một cái nhưng lại không vùng vẫy, sau một lát cũng bắt đầu không kìm lòng được mà đáp lại.

Nam Khôn cong đôi con ngươi dành cho cô một nụ cười ôn hòa mà sủng nịnh, bàn tay dày rộng vuốt ve lưng cô, nhiệt độ nơi lòng bàn tay nóng rực như muốn thiêu cháy cô.

Bốn mắt nhìn nhau, Triển Du cảm thấy ánh mắt thâm thúy của Nam Khôn dường như có một ngọn lửa rừng rực đang nói lên bao khát khao cùng yêu thương của hắn với cô, lòng cũng không khỏi mềm nhũn, sau khi quyết định đêm nay không đi nữa lại càng nghiêm túc đáp lại.

Nam Khôn mừng như điên, dường như say mê mà hôn cô, nụ hôn đầy tình ý lại thô bạo cuồng nhiệt như muốn nuốt cả xương cốt Triển Du vào bụng, Triển Du bị hắn hôn đến nỗi hơi thở dồn dập, thân thể cũng có phản ứng, cô khó chịu co hai chân lại.

Nam Khôn lấy tay tách chúng ra ngay lập tức, tiến vào trong quần cô cầm lấy quần lót của cô kéo nó đến mắt cá chân, lại vuốt theo trên da thịt trần như nhộng của cô đến bắp đùi, nhẹ nhàng hôn lên môi cô một ngụm, chọc ghẹo: “Thân thể của em đang nói nó muốn anh, còn em thì sao?”

Hai đùi của Triển Du kẹp lấy bàn tay Nam Khôn không cho hắn sờ lung tung, rồi chính mình lại lấy tay sờ lên khối thịt giữa chân Nam Khôn, khiêu khích trêu chọc rồi lài liếc xéo hắn: “Hình như cậu em nhà anh cũng đang gấp lắm nhỉ? Cứng ngắc như cây gây thiết rồi còn gì.”

Nam Khôn hít vào một hơi thật sâu, cảnh cáo: “Bé con hư hỏng, còn trêu chọc anh nữa coi chừng gia sẽ không nhịn được mà thô bạo với nàng đấy.”

Triển Du cũng không sợ hãi, cười hì hì đá thứ trói buộc dưới cổ chân xuống, đưa tay ra đẩy thật mạnh khiến Nam Khôn ngã xuống giường rồi thuận thế xoay người cỡi lên, ngồi trên bụng hắn, từ trên cao nhìn xuống hắn: “Lại còn dọa em sợ nữa à, coi chừng làm em tức giận em sẽ bóp nát cậu em của anh đấy.” Nói xong cô chủ động hôn lên môi Nam Khôn, lại đưa tay kéo chiếc khăn tắm bên hông Nam Khôn xuống. Người nào đó không hề mặc gì dưới khăn tắm, thứ trói buộc duy nhất bị cởi bỏ, cậu em giữa hai chân hắn rốt cuộc cũng được tự do ngẩng đầu ưỡn ngực khoe khoang sự oai hùng của nó.

“Anh là đồ quỷ đáng ghét.” Triển Du cười mắng một câu, đặt nụ hôn lên trước ngực Nam Khôn, hai hạt đậu đỏ cứng rắn như đang phát ra lời mời trắng trợn với cô, Triển Du cười cười, vươn đầu lưỡi liếm liếm lên đỉnh đầu, sau đó đưa miệng ngậm chặt nó, học theo cách lúc trước Nam Khôn dùng để trêu chọc cô, dùng đầu lưỡi xoáy tròn rồi ranh mãnh mút lấy.

Kĩ thuật của cô không thành thạo bằng Nam Khôn nhưng trong nháy mắt đã kích thích khiến tim Nam Khôn đập như trống, cảm giác hạnh phúc chưa bao giờ có bao phủ lấy hắn, đẹp như đang ở trong mộng cảnh.

“Bảo bối em giỏi quá.” Trái tim nóng rực đang đập điên cuồng như muốn phá tan lồng ngực mà chui ra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận