Chương 94

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 94

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:

Không thể chờ anh bắn mềm mới rút ra chứ?

Triệu Mạc nín cười, cau mày, lộ ra vẻ rất phiền phức:

“Uyển Uyển, anh phải làm sao đây? Nó bị mắc kẹt trong miệng em.”

Ngô Uyển Uyển nhẹ lắc đầu, nước mắt đã chảy ra: “Ô……Ô…..”

“Đừng nhúc nhích, đừng nhúc nhích, để anh xem có thể cử động được hay không ”

Triệu Mạc đè lên bả vai cô, nhịn không được muốn làm cái miệng nhỏ xinh của cô, chậm rãi đẩy về phía trước.

Côn ŧᏂịŧ dày cộp chen vào khóe miệng mềm mại, sượt qua hàm răng, đưa vào cái miệng nhỏ nhắn.

“Hừm …” Ngô Uyển Uyển cau mày, không quen côn ŧᏂịŧ đang vào miệng mình, cảm giác như sắp không thở nổi.

Triệu Mạc thở hổn hển, một tay cầm côn ŧᏂịŧ của mình một tay đè lên vai cô, tận hưởng cảm giác từ từ đút côn ŧᏂịŧ vào miệng cô.

Bên trong cái miệng nhỏ nhắn thật sự rất nóng, tuy rằng không khít bằng âʍ ɦộ, nhưng có thể nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp biểu tình thuần khiết của cô khi ăn côn ŧᏂịŧ của anh trong cái miệng nhỏ nanh, bị anh làm đến mức không nói nên lời.

Loại hưởng thụ tâm lý đó cơ thể không thể bằng được.

Triệu Mạc thở hổn hển, cắm sâu côn ŧᏂịŧ của anh trong miệng cô, mỗi lần đẩy vào một ít, lại rút ra, qυყ đầυ dính chặt vào môi cô, rồi lại đút vào.

“Uyển Uyển Uyển, tiểu huyệt không nói, nhưng sao cái miệng cũng nhỏ như vậy, thật là muốn mạng.”

Triệu Mạc nghiến răng chống lại dòng máu điên cuồng trong cơ thể.

Anh không muốn làm tổn thương Uyển Uyển.

Ngô Uyển Uyển cũng đang cố hết sức phối hợp, muốn anh nhanh bắn ra, miệng cô chua xót và mệt mỏi, mỗi lần anh đụng vào cổ họng đều khiến cô khó chịu.

Cô muốn anh mau ra để cô được tự do.

Tuy nhiên, sức chịu đựng của Triệu Mạc thật đáng kinh ngạc, ở trong miệng cô cũng không nhanh bắn, cho nên cô chỉ có thể phối hợp cố gắng, cầu mong anh mau xuất tinh. .

Trên thực tế, Triệu Mạc còn chưa cảm thấy thoải mái, lúc này anh đang từ từ đẩy vào trong miệng cô để cô bớt khó chịu và không từ chối anh.

Nếu lỡ làm cô đau, đến liếm côn ŧᏂịŧ cô cũng không chịu thì biết làm sao? Sau khi cô mang thai không thể lăn giường, cộng thêm không không bú ɭϊếʍ, chẳng lẽ muốn anh nhịn chết?

Côn ŧᏂịŧ ra vào trong miệng cô, mang theo nước miếng từ từ chảy xuống khóe miệng, trông rất dâʍ mỹ.

Ngô Uyển Uyển ngước đôi mắt ngấn nước nhìn anh, cái miệng nhỏ xinh của cô đã bị côn ŧᏂịŧ to lớn của anh mở ra, bị anh làm cho đỏ bừng.

Triệu Mạc nhìn bộ dạng bị hành hạ của cô, máu trong người sôi trào, véo vai cô, động tác bắt đầu mạnh bạo, từng cú đẩy vào cổ họng.

“Ô …”

Ngô Uyển Uyển muốn kháng cự, vươn tay định đẩy anh, nhưng dù cố gắng thế nào cô cũng không thể đẩy được anh.

“Uyển Uyển, nhịn một chút, anh sẽ nhanh …”

Vừa an ủi cô, Triệu Mạc vừa đẩy nhanh hơn.

Đến lúc này anh mới nhận ra nơi đẹp nhất nằm sát cổ họng cô, mỗi lần anh chọc vào đó cô bất giác nuốt nước bọt, như sắp nuốt chửng côn ŧᏂịŧ của anh.

Cổ họng bóp chặt lấy côn ŧᏂịŧ của anh, đẩy ra và nuốt chửng lấy côn ŧᏂịŧ của anh, và mỗi lần cô nuốt xuống, nó tạo cho anh một sung sướиɠ ngứa ran da đầu.

Triệu Mạc kìm lại, nghiến răng, phi nước đại vào miệng cô:

“Đúng rồi, đừng nhúc nhích, Uyển Uyển, em thè lưỡi dính côn ŧᏂịŧ, đúng… thật là sướиɠ.”

Triệu Mạc cúi đầu không cho cô né tránh, côn ŧᏂịŧ đen dài dày đặc nhanh chóng thọc sâu vào trong cái miệng nhỏ xinh, từng hồi đâm vào cổ họng cô.

Nước mắt của cô đã bị đâm tuôn ra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận