Chương 94

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 94

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thật sự là không thể không thừa nhận, tuổi mình cũng đã lớn rồi a, những trò chơi nhiệt huyết kia chẳng còn thích hợp với “lão thái gia” đây nữa rồi, sau này có lẽ chỉ có thể chơi đùa một chút với QQ được thôi, tỷ như game đúng sai, cờ caro, chọn điểm khác biệt, tìm lỗi sai hay mạt chược là tốt rồi.

TT___TT

Suy nghĩ chán chê, tôi liếc nhìn Âu Dương Suất đang ngủ say sau đó xoay người muốn rời đi, nhưng chỉ mới thoáng quay đầu, tôi đã lập tức trở lại, rón rén hướng chiếc giường tiến tới.

Quả nhiên, tôi không có nhìn lầm, khóe mắt Âu Dương Suất thật sự vẫn còn đọng những giọt nước, cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch lên như đang lầm bầm cái gì đó.

Tôi nhẹ nhàng quỳ gối xuống cạnh giường, đưa lỗ tai nhích tới gần cái miệng nhỏ của nó, lấy bộ dáng nghe lén thô tục nhất cố giải nghĩa tiếng nói mớ từ miệng tiểu tử này.

“Mẹ… Mẹ…”

Thì ra là nó nhớ mẹ.

Tôi đứng thẳng người, vẻ mặt ôn nhu nhìn cậu bé, kìm lòng không được vươn tay xoa đầu đứa nhỏ.

Từ thư của mẹ già tôi biết được, khi Âu Dương Suất năm tuổi đã theo cha mẹ tới nước Mỹ định cư, hai người họ bận rộn làm ăn thường xuyên không có cách nào chăm sóc ở bên cạnh nó, vì thế tiểu tử này rất cô độc, thiếu thốn tình cảm gia đình, không có mẹ đau, không có cha thương, mà bây giờ hai bên cha mẹ lại muốn ly hôn, tìm kiếm hạnh phúc của riêng mình, họ thì dễ dàng thôi, chỉ có đứa nhỏ này là đáng thương, ở bên cha hay mẹ cũng không tốt, bất luận đi theo ai, đối với nó mà nói cũng là một tổn thương không nhỏ. Cho nên thân là bạn bè tốt, mẹ tôi mới chủ động đề nghị trong giai đoạn làm thủ tục này đưa thằng bé sang chỗ tôi nghỉ ngơi, thực tế là muốn thoát khỏi thực tế tàn khốc lúc cha mẹ chia tay, ít nhất trong tháng này nó có thể thật vui vẻ chơi đùa, có người khác làm bạn.

Nhìn Âu Dương Suất đã dần dần không còn nói mớ nữa, tôi biết lòng mình đang dần dần mềm nhũn ra, nhìn từ một khía cạnh khác, chúng tôi cũng có thể coi như là đồng bệnh tương liên, cùng là kẻ lưu lạc, nhưng mà nó so với tôi đáng thương hơn rất nhiều. Nhớ năm đó, khi cả cha lẫn mẹ đều song song “rời nhà trốn đi”, tôi đã lên cấp 2 rồi, suy nghĩ cùng năng lực thừa nhận cũng mạnh hơn so với đứa nhỏ này, chủ yếu nhất là, tôi vẫn có thể hưởng thụ tình yêu thương của mẹ, mà Âu Dương Suất thì sao, tuổi còn nhỏ đã thiếu hụt tình yêu thương, bây giờ cha mẹ còn muốn tách ra mỗi người một ngả nữa, haizz, thật là một đứa trẻ tội nghiệp!

Thật khó có thể hiểu được làm sao để nó lớn lên hiểu chuyện, biết điều lại ngoan ngoãn như thế này a!

Tình thương của mẹ thì tôi không cách nào có thể cho anh, cho dù mẹ ruột của đứa trẻ này cũng không phải tôi, nhưng mà sự ấm áp thì ít nhất Hạ Anh này vẫn còn làm được.

Thế nên tôi nhẹ nhàng bò lên giường của nó, nằm nghiêng bên cạnh, đem đứa nhỏ xoay người sang hướng mình, dịu dàng kéo nó vào trong ngực.

Âu Dương Suất chơi đến mệt mỏi nên ngủ rất say, dĩ nhiên không hề hay biết đậu hũ nho nhỏ của mình đã bị tôi không chút khách khí hưởng dụng, chỉ thấy nó mơ màng phát ra những tiếng hừ hừ thoải mái, cái đầu nhỏ cũng hướng trong ngực tôi mà dụi vào, khóe môi nhếch lên nụ cười mờ ảo, chỉ chốc lát sau, khóe mắt đã khô nước, còn có cả tiếng ngáy nhỏ đều đều phát ra.

Tôi không có chút nào buồn ngủ nhìn nó, lấy tay sờ soạng mơn trớn gương mặt trơn mềm, aizz, xúc cảm này quả thực là dễ chịu chết đi được.

Khi ngoài cửa sổ đã bắt đầu tờ mờ sáng, tôi cẩn thận nhẹ nhàng, cố gắng không đánh thức đứa nhỏ, xuống giường ra khỏi phòng.

Vuốt vuốt khóe mắt khô cong, tôi âm thầm rơi lệ trong lòng, tại sao mình phải sợ đứa nhóc này biết cả hai cùng nhau ngủ một đêm chứ, lại còn vô tư dùng cả buổi tối để cho nó ngủ yên ổn nữa, quả nhiên tôi chính là một người phụ nữ nhân hậu mà, làm chuyện tốt không cần báo ơn nha!

Bình luận (0)

Để lại bình luận