Chương 94

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 94

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô bắt đầu thì thào, giọng nói vô thức mang theo chút nghẹn ngào:

“Chu Quân Ngôn, nếu như anh muốn em ở bên anh thì mau xuất hiện trước mặt em đi có được không? Trời sắp tối đen rồi, em rất sợ mình sẽ không nhìn thấy anh.”

Từng đám mây trêи trời biến thành màn đêm sâu thẳm, ngay cả trong không khí cũng mang theo gió bụi mịt mù, trời sắp mưa mất rồi.

Vài giây sau, giọt mưa nặng hạt rơi trêи lông mi của Cố Nhan.

Cô đứng tại chỗ rất lâu, sau cùng ủ rũ rời khỏi sân tập, khuôn viên trường không còn một ai, cô đã bỏ lỡ lễ kỷ niệm thành lập trường rồi.

Anh đang trừng phạt cô sao? Cô buồn bã nghĩ ngợi.

Sau khi đi ra từ cổng Nam, Cố Nhan dùng hai tay ôm đầu chạy đến bức tường không xa gần đó. Tiệm tạp hóa đằng sau đã đóng cửa từ lâu, những hạt mưa trôi từ trêи mái hiên xuống tạo thành một màn che, Cố Nhan nhắm mắt tựa lưng lên cửa.

Con đường yên tĩnh trừ tiếng mưa rơi thì không nghe được gì khác, bỗng nhiên, tim Cố Nhan đập mãnh liệt, tựa như có một loại dự cảm làm cô mở to mắt. Lúc này đèn đường đã sáng, hạt mưa li ti trong không trung tạo thành một tấm lưới mờ ảo.

Cô nín thở, chầm chậm ngẩng đầu, chợt nhìn thấy một người đang đứng ở bên đường đối diện.

72

Hạt mưa như rơi trong tim Cố Nhan khiến cô lần nữa nhớ đến bốn chữ “số mệnh đã định”. Dưới ánh đèn đường lúc hoàng hôn, hai người đứng cách nhau một con đường và đang nhìn về phía đối phương.

Người mà cô tìm cả buổi tối bây giờ đã xuất hiện trước mắt cô, nhưng cô không chạy qua đó ngay.

Cô vốn dĩ chỉ dùng một tay để cầm chậu sen đá, nhưng phải nhanh chóng dùng hai tay ôm lấy.

Trong lòng cô cảm thấy quẫn bách vô cùng, nó giống như lần đầu tiên gặp anh vậy.

Mùi vị của nước mưa trở nên trong lành dễ chịu, ánh đèn lờ mờ hắt vào đôi mắt của Chu Quân Ngôn, anh cứ lặng im đứng nhìn cô như thế.

Cố Nhan cảm thấy từng cơn hoa mắt chóng mặt, cô dằn xuống sự kϊƈɦ động muốn nhào qua ôm chầm lấy anh, hơi lúng túng mở miệng.

“Sao anh không nghe điện thoại?”

Chu Quân Ngôn rõ ràng ngây người ra một lúc, anh lấy điện thoại trong túi áo ra ấn vài cái, cuối cùng nhìn cô.

“Điện thoại hết pin rồi.”

Cố Nhan “Ừ” một tiếng, mũi chân di di trêи mặt đất, nhỏ giọng hỏi: “Lễ kỷ niệm có vui không?”

“Tạm được.” Phong cách trả lời theo lệ của Chu Quân Ngôn.

Cố Nhan cuối cùng cũng nở nụ cười, trong mắt của cô tựa như có vô số vì sao trong dải ngân hà đang nhấp nháy: “Mọi người đến có nhiều không?”

“Hôm qua nhiều hơn hôm nay.”

Lúc này sao còn nói về những chuyện này chứ? Cố Nhan cảm thấy hai người họ khá buồn cười.

Cô cúi đầu nhìn chậu sen đá trong ngực, bất thình lình cất giọng:

“Ánh sáng mặt trời chỗ em ở không tốt gì cả, hai ngày nay sen đá chẳng lớn thêm được tẹo nào.”

Cô hồi hộp ngẩng đầu, nhìn thấy ánh mắt dịu dàng của Chu Quân Ngôn đang nhìn mình.

Anh trầm giọng nói: “Vậy thì mang nó về chỗ chúng ta ở.”

Trong chốc lát, trái tim cô giống như đang nhảy múa trêи mây, chân tay lúng túng đặt chậu sen đá xuống dưới đất rồi định chạy về phía Chu Quân Ngôn nhưng hành động của anh còn nhanh hơn, chỉ vài bước đã đến bên cạnh cô.

Dưới mái hiên bỗng chật hẹp hơn hẳn, người vừa nãy vẫn còn cách mình cả con đường nay đã gần trong gang tấc.

Cố Nhan dùng lực kề lưng sát tường, trong không khí ngoài hơi thở xa lạ của Chu Quân Ngôn ra thì cô không cảm nhận được gì nữa.

Cô nhìn bả vai và tóc anh bị nước mưa làm ướt, cả buổi cũng không dám hít thở.

Chu Quân Ngôn rũ mắt nhìn vào đôi mắt cô, giọng nói khàn khàn.

“Tiếng mưa lớn quá, anh không nghe rõ giọng nói của em.”

Cố Nhan gần như không biết chán nhìn chăm chú vào người mà mình vẫn luôn nhớ mong, cười ngây ngô.

“Nhà và xe của em bị ba tịch thu rồi, bây giờ em chẳng còn gì hết.”

Chu Quân Ngôn chỉ gật gật đầu, không có biểu hiện ngạc nhiên gì: “Tháng sau anh sẽ được thăng chức.”

Cố Nhan không vì lời nói của anh mà cảm thấy khó hiểu, cô nghe tin anh được thăng chức thì tự đáy lòng vui mừng thay cho anh: “Thật sao?”

Chu Quân Ngôn nhìn ánh mắt rạng rỡ như phát ra ánh sáng của cô, nói một cách nghiêm túc: “Ừ, nuôi em có lẽ không thành vấn đề.”

Cố Nhan dán mắt vào đôi môi đang nói chuyện của anh, trái tim không có tiền đồ đập liên hồi, cô mấp máy môi mấy lần nhưng lại vụng về không biết nên nói gì.

Cô ngây ngốc nhìn Chu Quân Ngôn, đôi mắt đã hiện ra hơi nước.

“Nhưng mà, sao anh lại ở đây?”

Anh nói chậm rãi từng từ một: “Anh cảm thấy em sẽ đến, hôm qua không đến, hôm nay sẽ đến.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận