Chương 94

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 94

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Lâm Vũ, con mẹ nó, mày tốn công tốn sức la liếm người ta suốt hai năm liền, cuối cùng thì sao, kết quả Nhậm Sơ Tuyết thà tình nguyện làm đồng tính luyến ái, làm tình với nữ còn hơn với mày, công sức la liếm người ta của mày đúng là uổng phí rồi. [Cười nhe răng/]”

“Chế độ ẩn danh đã tắt.”
Tiếp theo, nhóm lớp bắt đầu điên cuồng spam tin nhắn.

“Tên nhóc ẩn danh kia có giỏi thì đừng để cho tao phát hiện ra mày là ai.”

“Tất cả mọi người đã là bạn cùng lớp với nhau suốt ba năm rồi, chẳng lẽ không có một chút tình cảm nào ư?

Sơ Tuyết đã vì lớp học làm bao nhiêu chuyện rồi hả?

Nói chuyện khó nghe như vậy làm cái gì?”
Nhiêu Đình thực sự đã nói giúp cho cô.

Bạn học trong lớp cậu một lời tôi một câu, oán hận người nặc danh kia mấy chục cái bình luận, sau đó lại có người nói rằng người trẻ tuổi có trình độ tiếp thu cao, họ chỉ sợ ba mẹ Sơ Tuyết sẽ không chấp nhận.

Trái tim của Nhậm Sơ Tuyết chùng xuống, cô quả thật không nghĩ tới vấn đề này…

Hoặc là nói, cô căn bản là cố ý lảng tránh vấn đề này.

Tuy nhiên, ngón tay cô lướt xuống, nhìn thấy bài phát biểu của nhóm bạn trong lớp cô, cô lại nhịn không được cong khóe miệng.

Chu Dịch:
“Nhưng người đó chính là Cố Ngưng đó, thử thay đổi vai một chút, nếu như tôi mang một người như Cố Ngưng không khác gì nam thần về nhà, cha của tôi sẽ chỉ biết nói, con trai à, con cũng không nên chậm trễ người ta…”

“Đừng bỏ lỡ+1”

“+2”

“+3.1415926”

“……”
Tỉnh lại sau giấc ngủ phát hiện mình bị
“come out”
trước mặt cả lớp, đây thật đúng là một
“bất ngờ vui vẻ”
ngoài ý muốn.

Nhậm Sơ Tuyết dở khóc dở cười dụi dụi lông mày.

“Cho nên, đây chính là tin tức tốt mà cậu đã nói đấy à?”
Nhậm Sơ Tuyết ném điện thoại cho Đào Nhã Nhã, mai táng cho mình ở trong chăn như thể đời này không còn gì luyến tiếc nữa. Đào Nhã Nhã cởi giày, cũng leo lên giường của cô.

“Mình còn chưa nói hết mà, tin tức tốt chính là, mình đã dùng kẹo chocolate vị rượu của bạn trai cho ta từ nước ngoài để trao đổi điều kiện với Lương Yến, sáng sớm hôm nay cô ta đã xóa đi bức ảnh đó ở ngay trước mặt mình!”
Nhậm Sơ Tuyết sửng sốt một lát mới kịp phản ứng, đoạn, cô thở dài.

“Nhưng cô ấy đã đăng bức ảnh đó lên trong nhóm, cũng không thu hồi được nữa, những người khác nhất định cũng sẽ lưu lại, sao cậu ngốc quá vậy hả…”

“A, chết rồi – – Mình quên mất cái này!”
Đào Nhã Nhã ảo não vỗ vỗ đầu, vẻ mặt đột nhiên trở nên uể oải.

Nhậm Sơ Tuyết nở nụ cười cảm kích với cô:
“Cảm ơn.”
Cô thực sự may mắn khi gặp được một người bạn tốt như vậy ở trường đại học và rất nhiều bạn cùng lớp bảo vệ cô. Ánh mắt thiếu nữ sáng trong, đôi mày cong cong, cứ như vậy nhìn Đào Nhã Nhã.

Rất nhiều người trưởng thành, đôi mắt sẽ trở nên càng ngày càng đục ngầu theo tuổi tác, giống như là hạt thủy tinh kém chất lượng, rẻ tiền.

Nhưng Nhậm Sơ Tuyết thì không như thế, màu mắt của cô hơi nhạt hơn người bình thường, luôn khiến cho Đào Nhã Nhã nhớ tới hồ Hải Tử mà cô ấy đã xem qua khi đi du lịch, chúng trong suốt, tuy rằng màu sắc khác nhau, nhưng đều có vẻ đẹp lấp lánh như đá quý.

Nhưng cũng may Đào Nhã Nhã dày dặn kinh nghiệm tình trường, chiêu mỹ nhân kế này của Nhậm Sơ Tuyết còn chưa đủ để cho cô ấy bị sắc đẹp làm mất đi lý trí.

“Hai đứa mình thì không cần nói lời cảm ơn đâu…

Có điều, còn có một tin xấu khác, tôi vẫn chưa nói cho cậu biết nữa đó!”
Đào Nhã Nhã dừng nói một chút, cười lạnh tới gần cô, đôi tay xoa lên mặt cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận