Chương 94

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 94

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phỉ Nhược vừa nghe, có chút u mê, thoáng chốc lại chột dạ.
Em không ổn, ngay lúc này em thật sự không ổn. Nhưng mà, làm sao em có thể nói với anh chứ, sao có thể lại để anh vì em mà bận tâm chứ.
“A, bế tắc gì chứ. Còn anh, khi nào mới dẫn chị dâu đến gặp em đây?”
Phỉ Nhược đánh trống lãng, cố để anh không phát hiện điều bất thường.
Đàm Trạch thoáng buồn, lại cười trừ.
Chỉ có thể là em.
“Nếu lúc trước chịu khó điều trị thì bây giờ cậu có thể đi lại rồi, giám đốc, bây giờ vẫn chưa muộn, cậu…”
“Không cần cậu lo”
Cô nhìn anh cười cười, còn nghĩ là anh ngại. Định trêu chọc một chút lại nghe âm thanh quen thuộc sau lưng.
Thiếu, Thiếu Quân.
Người biệt tăm biệt tích cả tháng nay hóa ra lại trốn ở bệnh viện này sao.
Phỉ Nhược vội quay đầu, vừa xác định được vị trí của thân ảnh ấy, nhanh chân tiến đến.
“Quân…”
Đàm Trạch nhìn hướng Phỉ Nhược vừa đi, cũng thắc mắc nối gót theo.
Thiếu Quân hướng ánh mắt về giọng nói thân thuộc vừa khẽ vang lên, thoát chốc hoảng hốt, chỉ muốn trốn chạy khỏi tầm mắt cô.
Cảm giác vô lực bủa vây, muốn chạy mà không thể chạy.
“Anh…”
Phỉ Nhược vốn muốn hỏi tại sao cậu lại bỏ đi, lời nói thoáng chững lại khi thấy đôi chân đang buông lỏng.
Không lẽ đây là lí do cậu không muốn gặp người khác sao.
“Phu nhân”
Cậu trợ lý vừa thấy Phỉ Nhược như vớ được cọng cỏ cứu mạng.
Phu nhân ở đây có thể giúp cậu khuyên nhủ giám đốc rồi.
“Cô mau khuyên nhủ giám đốc điều trị đôi chân. Tôi đã nói hết lời rồi”
Điều trị, vậy là vẫn chữa trị được. Vậy sao cậu lại chần chừ chứ.
“Đưa tôi ra xe”
Thiếu Quân lạnh giọng, nhưng thật ra cậu đang sợ hãi. Cậu sợ cô sẽ biết, sợ mọi người sẽ phát hiện mình là một phế nhân.
“Quân, anh làm sao?”
Phỉ Nhược vội tiến tới giữ lấy cậu.
Ngay lúc này Đàm Trạch cũng tiến đến gần cô. Anh vừa nghe cậu trợ lí gọi cô là phu nhân. Vậy người đàn ông ngồi trên xe lăn này…
“Nhược Nhược, đây là?”
“Đây… là chồng em”
Chữ chồng từ miệng cô thốt ra có chút gượng gạo. Dù gì cậu cũng sắp trở thành chồng cũ, còn chưa kể đến bọn họ chưa làm việc những cặp vợ chồng hay làm, mà cô còn đang mang trong mình đứa bé của người khác.
“À”
Trong lúc cô lơ đãng, khi quay lại đã thấy Thiếu Quân được trợ lí đưa lên xe. Cậu còn muốn trốn tránh đi đâu chứ, không định về nhà sao.
Phỉ Nhược chợt bức bối. Không rõ là sự lo lắng của một người vợ, hay lương tính của một bác sĩ. Cô nhìn cậu như một bệnh nhân cứng đầu.
Nhìn chiếc xe đã được khởi động, cô không chút suy nghĩ đã cất bước. Cả thân người không chút né tránh chặn trước đầu xe.
“Giám, giám đốc”
Tên trợ lí kiêm lái xe thoáng hốt hoảng, vội đạp phanh, miệng lắp bắp quay nhìn Thiếu Quân ngồi phía sau.
Cậu lạnh mặt. Sớm nên biết cô còn có gan liều mạng như thế mới phải.
“Cho cô ấy lên xe đi”
Phỉ Nhược vừa được sự cho phép của Thiếu Quân, không chút chừng chừ mà lên xe, bỏ quên một người đang phía sau cô lo lắng.
Phải biết lúc cô nhào ra trước đầu xe, Đàm Trách chỉ muốn tới mắng cho cô một trận. Gương mặt anh trầm ngâm, nhìn chiếc xe dần rời xa.
Có vẻ như, cuộc sống của cô không ổn.
Không ổn chút nào.
——
“Quân, trợ lí Kim nói chân anh có thể hồi phục nhanh chóng, anh còn vướng bận điều gì chứ?”
Phỉ Nhược nắm lấy tay Thiếu Quân, ra sức khuyên nhủ. Dù gì vẫn là vợ chồng, nhìn cậu thế này cô sao nỡ bỏ mặc.
“Nếu anh không muốn về nhà, em sẽ thường xuyên đến đây hỗ trợ cho anh. Có được không?”
Thấy cậu im lặng, cô lại thêm lời. Bọn họ đang ở trong một căn hộ cách bệnh viện Đàm Trạch không xa. Dường như mọi thứ đã được cậu chuẩn bị chu đáo. Nếu không phải hôm nay vô tình phát hiện, có lẽ cậu sẽ mãi mãi ở đây để tránh né mọi người.
Có điều Phỉ Nhược vẫn tò mò lí do cậu trốn tránh là gì. Cô đã xem qua bệnh án của Thiếu Quân ngày xảy ra tai nạn, chỉ thấy chấn thương chân và khả năng hồi phục cao. Ngoài ra không còn ảnh hưởng gì khác.
Bất quá cô đâu thể biết, bệnh án đã bị thay đổi. Thiếu Quân đã cho người bịt miệng bác sĩ chứ.
Không những cô mà Thiếu Minh, tất cả mọi người đều không biết sự thật.
“Được rồi, em trở về đi. Anh muốn yên tĩnh”
Sau một khoảng thời gian im lặng, câu đầu tiên cậu thốt ra lại có ý đuổi khách. Phỉ Nhược thoáng bất lực, chậm rãi đứng dậy.
Nhìn cậu không còn vẻ cáu gắt, coi như tạm ổn đi.
“Vậy, hôm sau em lại đến”
Thiếu Quân nhìn cô đã ra cửa, bắt đầu suy tư. Tầm vài phút sau mới lấy lại tinh thần.
“Cậu… liên hệ bác sĩ cho tôi đi”
Trợ lí Kim vừa nghe đã hớn hở ra mặt, vội vàng nhấc điện thoại.
Giám đốc cuối cùng cũng thông suốt rồi.
Hết chap 94.
Mị đang về quê vui chơi, cỗ kị tùm lum hết nên ra truyện sẽ khá chậm. Mọi người thông cảm nhé -)) Yêu yêu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận