Chương 94

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 94

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vẻ mặt hắn vô cùng thất vọng, mày cau chặt, “Đáng tiếc nước mắt này, không phải vì tôi mà chảy, quá làm tôi khổ sở, chị nói xem, tôi nên trừng phạt chị như thế nào đây?”

Khuynh Thành khóc đến mất khống chế, bắt lấy ống tay áo hắn, “Giết tôi, đừng giày vò tôi, không có ý nghĩa, cậu giết tôi đi!”

Khóe miệng Khôi Minh nâng lên độ cùng tràn đầy trào phúng , đứng dậy bắt lấy mái tóc của cô, hung hăng lôi kéo hướng lên trên, nhìn cô khó chịu ngẩng đầu, khóc sưng mắt, phát ra nụ cười lạnh tàn nhẫn .

“Chúng ta trở về, cùng nhâu tâm sự thật tốt, Khuynh Thành.”

Cô khóc lóc bị bắt trở về, Vu Úy liền đứng ở cửa, trơ mắt nhìn cô tuyệt vọng nắm lấy khung cửa kêu cứu, tiếng khóc thảm thống từ phòng trong truyền đến, từng tiếng roi ngựa quất đánh, thanh âm hắn đếm số , đánh năm lần liền đình chỉ.

Tiếp mà, liền truyền đến tiếng bạo rống giận dữ của Khôi Minh, chất vấn cô vì sao lại khóc, vì sao dám đào tẩu.

Tay rũ ở một bên của Vu Úy nhẹ nhàng run rẩy, mặt hắn nhìn như không biểu tình, nhưng trong lòng thì như đang có một ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, một bên mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào cánh cửa kia.

Thẳng đến khi Vu Mã Tứ đi tới, vỗ bờ vai của hắn, đem hắn đánh thức.

“Ta đã nói qua chuyện lấy trái tim ma nữ cho cậu, tiến hành thế nào rồi.”

Hắn nhấp môi khô ráo tái nhợt , gật đầu, “Thực mau , có manh mối, ở phía đông cách 30 km, phát hiện có dấu hiệu sinh hoạt của ma nữ .”

Vu Mã Tứ vui tươi hớn hở vỗ đầu vai hắn, “Quả nhiên là quỷ hút máu do ta bồi dưỡng, làm việc vô cùng nhanh nhẹn, trong vòng nửa tháng lấy được trái tim, không thành vấn đề chứ?”

“Không thành vấn đề.”

Khuynh Thành cuộn người ở trên giường, sắc mặt trắng bệch, thân mình cũng run lên, vết roi quất đánh trên lưng chậm rãi chảy máu, trên giường Khôi Minh quỳ gối ở sau lưng cô, năm đốt xướng ngón tay chống giường hiện lên rõ ràng, bóp chặt cổ cô nâng lên , cúi đầu ở trên vai cô cắn xuống.

“Ngô ngạch… Đau.”

Hắn bỏ mặc, từng ngụm từng ngụm mà nuốt máu xuống, ánh mắt có biến hóa.

Khôi Minh nhíu mi, răng nanh bén nhọn từ trong làn da cô rút ra.

“Máu của chị, sao vị lại không giống như trước.”

Hẳn là ngọt mới đúng, vì sao lại không nhấm nháp ra cảm giác tươi ngon, thậm chí hắn còn cảm thấy không có một chút hương vị nào, không phải máu, mà là nước.

Đầu ngón tay ma xát vết cắt trên cổ cô, dòng máu chảy từ giữa dấu răng ra , sền sệt, có mùi tanh, nhưng vì sao hương vị lại biến thành như vậy.

Khôi Minh nhìn cô, “Chị, là bởi vì bị bệnh hay là vì khóc? Chị còn chưa nói cho tôi biết, vì sao chị khóc đâu.”

Quần áo cô hỗn độn, hoa phục bị cởi xuống, thân trên trần như nhộng, vẫn luôn che ngực khóc nức nở, từ lúc Khôi Minh gặp cô thì vẫn luôn khóc, còn không phải là vì hắn mà khóc!

“Nói cho tôi biết !”

Nắm lấy tóc cô nhấc lên rống to, Khuynh Thành ngẩng đầu , mặt đầy nước mắt, môi run rẩy tuyệt vọng nói với hắn :

“Cậu giết tôi đi, không còn ý nghĩa…không còn ý nghĩa gì nữa, ô giết tôi, tôi đợi nhiều năm như vậy vì sao lại đổi lấy kết quả thế này! Cậu giết tôi đi !”

Cô giống như đã phát điên , bắt lấy tay hắn liều mạng kéo đến trên cổ mình, trong lòng Khôi Minh lẩm bẩm lặp đi lại câu nói đó của cô.

“Đợi nhiều năm như vậy?Sao, là tìm được người trong lòng của chị rồi? Là thư sinh kia sao.”

Nghe lời này ,cô ngược lại còn khóc lợi hại hơn, đôi mắt sưng đỏ nhắm lại, dùng sức ấn tay hắn xuống , đặt ở trên cổ mình.

“Chị muốn chết sao! Khuynh Thành! Ở trước mặt tôi chị còn dám vì hắn khóc, tin tôi đánh chết chị hay không !”

Cô vừa khóc lóc lại vừa cười, khóe miệng tái nhợt nâng lên, “Cậu không bằng anh ấy, cậu có tư cách gì cùng anh ấy so, lúc tôi hãm sâu trong địa ngục là anh ấy đã cứu tôi, cậu thì sao, cậu lại là người đem tôi kéo vào địa ngục !”

Bình luận (0)

Để lại bình luận