Chương 94

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 94

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ánh mắt thiếu niên thâm trầm như biển, khó có thể tưởng tượng được người từng xấu hổ đỏ tai cũng là anh.
Giống như hồng tâm đỏ rực bị cung tiễn thủ nhắm trúng, Chi Đạo không khỏi ngừng thở, dùng sự im lặng để chống cự với những đám mây đen giăng đầy quanh Minh Bạch.
“Tôi thật sự phải về nhà.”
Chi Đạo gian nan nói xong. Minh Bạch vẫn dùng ánh mắt lạnh lùng như nhìn một tên tội đồ để cúi đầu nhìn cô. Không nói một từ nào.
“Ba mẹ em… Sắp trở lại.”
Chi Đạo giật giật cánh tay bị trói, thiếu niên cũng chậm rãi buông tay ra, chân từ từ rời khỏi vị trí giữa hai chân cô, chỉ còn bàn tay đang vịn nhẹ trên eo thon là vẫn yên lặng.
Thấy Minh Bạch nghe lời, rời tay chân, trái tim Chi Đạo cũng tạm thời lơi lỏng. Có lẽ anh đã chấp nhận lý do này, hoặc có lẽ cũng lo lắng bọn họ sẽ bị Lý Anh bắt gặp. Tóm lại, chỉ cần anh bình tĩnh lại là được.
Gương mặt Minh Bạch càng lúc càng gần, ánh mắt âm u nhìn cô: “Chi Đạo, anh thực không thích em nói dối lừa anh.”
Thiếu niên tuấn tú xinh đẹp, quần áo trắng tinh chỉnh tề, lông mi thật dài khẽ chớp như cơn gió mát mẻ trong lành thổi đến từ phía chân trời. Hô hấp như tuyết rơi giữa ngày trời trong xanh.
Chi Đạo né tránh ánh mắt anh: “Em sẽ không.” Cô bất an niết ngón tay: “Vậy… Em có thể về nhà chưa?”
“Ừ.” Một tiếng trầm buồn phát ra từ trong cổ họng Minh Bạch.
Ánh mắt giấu trong bóng tối đang lặng lẽ sôi trào, là sóng biển của dục vọng.
Chi Đạo nhìn anh một cái: “Ngày mai gặp lại.”
Thiếu nữ thong dong đi vòng qua bên người Minh Bạch. Bước đi đầu tiên, bả vai cọ qua lồng ngực rộng lớn của anh, không khí nặng nề như khi ly biệt. Bước thứ hai, cổ tay Chi Đạo bị đột nhiên giữ chặt, cô kinh ngạc, bả vai bị người kia kéo lại, ấn mạnh một cái, lưng cô đập vào bức tường, gáy bị thiếu niên mạnh mẽ kéo về phía anh. Ánh mặt trời bị bóng lưng anh che khuất, những nụ hôn rơi xuống như mưa.
Đây là một trận giết chóc, tướng quân giả vờ ôn nhu đã chẳng thể nhịn nổi, dục cầu bất mãn hóa thành ngàn đao nhằm về phía thiếu nữ yếu ớt. Đầu lưỡi không xương mềm mại mà lại cực kỳ cứng cỏi, Chi Đạo vô lực xoay chuyển trời đất. Giống như loài hoa thố ti (1) tinh tế ôn hòa, quấn lên cơ thể của những cây lớn thụ, sự kết hợp thoải mái khiến người ta vô tình sa vào, lại dần dần bị nghiện, cuối cùng bị dẫn dụ, nhốt trong lao ngục, khó thể thoát thân. Tù nhân muốn chạy trốn sao? Có chạy đằng trời!
(1): Hoa thố ti: tiếng Việt mình là cây tầm gửi, một loài cây sống ký sinh trên bề mặt của nhiều loại thân gỗ, chứa những thành phần hóa học rất tốt cho việc chữa trị một số bệnh lý và thải độc, mát gan. Về mặt nghĩa bóng, thố là con thỏ, và ti nghĩa là mặc cảm thấp kém, con thỏ với người Việt Nam có ý là nhút nhát. Ý chỉ còn người không thể tự lực cánh sinh mà lúc nào cũng phải sống dựa vào người khác.
Chi Đạo bị hôn đến không thở nổi, vài từ vụn vặt khó khăn thoát khỏi cuống họng, cô cố ngoi đầu lên.
“Minh Bạch… Không… Không… Đủ rồi.”
Minh Bạch giả vờ bị điếc, tiếp tục bám lấy cô, dùng sức hôn cô. Ép cô liên tục nuốt xuống những giọt cam dịch của anh.
Nếu nơi này không phải trước cửa nhà cô mà là ở trong nhà anh, Chi Đạo không còn gì để nghi ngờ, cô chắc chắn sẽ bị anh mạnh mẽ ấn trên sàn nhà, dùng đủ loại phương thức làm cô chảy nước.
Nụ hôn từ lạnh băng mạnh bạo đến dịu dàng, lưu luyến mà hậm hực. Thiếu niên cưỡng chế kìm nén dục vọng đang sôi trào, động tác của anh cũng dần nhẹ nhàng lại. Nhân cách âm u và những ý niệm xấu xa đang điên cuồng chống đối, chúng bò lên, chúng khao khát được chiếm hữu, nuốt trọn, dày vò thiếu nữ như ánh mặt trời trước mặt.
‘Minh Bạch’ âm u và ác quỷ đang không ngừng dụ dỗ anh:
Chiều cô khiến cô vui vẻ, sau đó chà đạp. Chà đạp, sau đó lại chiều cô khiến cô vui vẻ. Nếu cô phản kháng, anh cứ đi quá giới hạn.
Chi Đạo hoảng sợ, nước mắt sinh lý chảy ra khiến cơ thể anh tê dại, hít thở không thông..
Minh Bạch vừa mắng bản thân lại vừa nghĩ. Sẽ có một ngày, anh giống như quốc vương, từ trên cao nhìn xuống, ngược đãi cô, cưỡng ép cô.
“Libido…” Minh Bạch nhắm mắt, nhẹ giọng thủ thỉ từ này bên tai cô.
Chi Đạo không nghe rõ: “Cái gì?”
Libido, Freud gọi nó là ham muốn dục vọng. Nó lớn biểu cho tất cả khoái cảm, thỏa mãn và cao trào trong dục vọng. Khái niệm dục vọng lấy sinh sản làm mục đích chỉ là nghĩa hẹp của cụm từ này, trên thực tế, nó bao hàm nhiều hơn thế. Đầu tiên, lấy khoái cảm là chủ, tiếp theo mới là vì sinh sản. Ví dụ như, tàn nhẫn ngược đãi một sinh vật mỹ lệ nào đó cũng sẽ sinh ra một loại khoái cảm.
Cho nên, những hành vi trong định nghĩa của nó không được xã hội chấp nhận.
Minh Bạch thường xuyên mơ thấy một giấc mơ.
Trong giấc mơ, có một chùm sáng hình nón ở giữa, bốn phía còn lại toàn là bóng tối vô tận. Anh là người đứng xem, nhìn Chi Đạo lõa thể bị khóa chặt trên giường, xích sắt trên cổ chân cô vừa tinh tế lại vừa nặng. Minh Bạch đứng nhìn bản thân cẩn thận giúp Chi Đạo rửa chân, hôn lên mu bàn chân của cô, ánh mắt ‘anh’ thật vô tội. Minh Bạch lại gần nhìn xem, Chi Đạo bị cầm tù trong phòng tối, gương mặt trắng nõn của cô toàn là nước mắt, miệng liên tục thốt ra những tiếng cầu xin, đôi mắt xinh đẹp trong suốt bị nỗi sợ hãi che phủ, nhưng vẫn có chút dục vọng len lỏi. Minh Bạch ngắm nhìn cô, thân thể non nớt của thiếu nữ không ngừng run rẩy run rẩy.
Rõ ràng đã cực kỳ sợ hãi, lại không chịu rời khỏi anh.
Nhưng Minh Bạch phát hiện, Chi Đạo không để ý anh đến như vậy. Cô luôn muốn cách anh càng xa càng tốt, cho dù trái tim đã rung động cũng sẽ kiềm chế bản thân, trốn tránh theo bản năng, tình yêu không phải sân nhà của cô. So với người không tiếc dùng bất kì thủ đoạn đê tiện nào để lừa gạt như anh, Chi Đạo quả là chú thỏ trắng ngây thơ. Anh và cô không phải người cùng thế giới.
“Chi Đạo, nếu trong lòng có gì khó chịu thì em nhất định phải nói ra.” Minh Bạch hôn lên tóc cô: “Nếu em không nói, cho dù anh có là thần tiên cũng không thể đoán ra trong lòng em đang suy nghĩ cái gì.”
Chẳng lẽ gần đây anh đã làm gì khiến cô không vui sao? Minh Bạch đoán tới đoán lui vẫn không đoán ra nguyên nhân khiến cô thay đổi.
Chi Đạo lại không có cốt khí, bị dáng vẻ đáng thương của thiếu niên mê hoặc. Lòng mềm nhũn, trái tim lại hô hào muốn tiếp tục.
Cẩn thận nghĩ lại, lúc trước Chi Đạo đồng ý yêu đương với anh, kỳ thật trong lòng cô vẫn ôm nửa phần thấp thỏm và nửa phần tín nhiệm. Chi Đạo vốn định dùng sự thân mật giữa hai người để hòa tan bất an và thành kiến vẫn luôn ám ảnh trong nội tâm mình: Những người đẹp luôn đa tình. Nhưng sự thật là đã chứng minh điều đó là không thể, ngược lại sự bất an và thành kiến càng ngày càng gia tăng, càng được củng cố. Hiện tại, tín nhiệm trong lòng Chi Đạo đã bị xé nát, hào mòn chẳng còn lại bao nhiêu. Cô không có góc nhìn của thượng đế, không đoán được Minh Bạch làm vậy là do có ẩn tình nào khác không? Bình tĩnh mà xem xét, Chi Đạo chưa từng nghe thấy có người bạn trai nào lại nói yêu người con gái khác ngay trước mặt bạn gái của mình mà lại là do có lý do khó nói? Cô chỉ biết, những gì cô tận mắt nhìn thấy, chính tai nghe được đã đóng một cái nhãn ‘lừa gạt’ đỏ tươi lên đoạn tình cảm này. Trong lòng Chi Đạo cũng thầm gắn cho Minh Bạch một cái mác: Kẻ đa tình.
Cơn đau xé tim dày xéo Chi Đạo, trong một khoảnh khắc, Chi Đạo thậm chí còn muốn mặc kệ tất cả, vạch trần toàn bộ sự thật, mọi người cùng xé rách da mặt của nhau. Để Minh Bạch lộ ra vẻ mặt đáng ghê tởm của anh, cũng phơi bày luôn bản tính ghen tị của cô.
Quan hệ mờ ám giữa Minh Bạch và Mạt Hà vẫn luôn là cái gai trong trái tim Chi Đạo. Chỉ là cô vẫn luôn trốn tránh, không muốn đâm thủng tầng giấy mỏng manh này, cô sợ một khi mình đâm thủng nó, quan hệ của hai người cũng ngọc nát đá tan (2). Hiện tại, tầng giấy ngăn cách càng lúc càng mỏng, còn ngọn lửa thì càng cháy càng mạnh, cô càng không dám xuống tay. Bởi vì Chi Đạo phát hiện, cho dù đoạn tình cảm này đã thối nát đến vậy, cô vẫn muốn duy trì nó, thật đáng buồn!
(2): Ngọc nát đá tan: ngọc đá đều cháy; tốt hay xấu rồi cũng bị tiêu huỷ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận