Chương 94

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 94

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi Lục Tri Hạ và anh rể về đến nhà đã sắp 12 giờ, trong lòng cô có hơi bất an, sợ chị gái còn chưa ngủ, đang đợi cô, càng sợ chị gái nhìn thấy cô và anh rể cùng đi về sẽ nghi ngờ, khi xe đỗ vào hầm đỗ xe, Lục Tri Hạ nhìn anh rể bên cạnh một cái.
Anh nhìn vô cùng trấn định, giống như cùng em vợ về nhà là một chuyện hết sức bình thường vậy.
“Anh rể, đợi một lúc nữa nếu như chị hỏi…” Cô căng thẳng nhỏ giọng nói.
Tô Cảnh cởi dây an toàn ra, nghiêng người qua hôn hôn cô, nói: “Không sao, có anh đây, nếu thật sự không được, chúng ta thẳng thắn với cô ấy, anh sẽ bảo vệ em.”
Lục Tri Hạ lắc lắc đầu, nếu như cô có gan nói thật cũng không cần kéo dài đến bây giờ, cô chính là không vượt qua được cái hố trong lòng mình, sợ tình cảm của mình và chị gái sẽ vỡ nát, cô cho rằng anh rể nɠɵạı ŧìиɧ với bất kỳ cô gái nào cũng không nghiêm trọng bằng nɠɵạı ŧìиɧ với cô, bởi vì cô và chị gái là người thân, ai cũng có thể đào góc tường của chị gái, duy chỉ có cô là không được.
Nhưng cô vẫn muốn đào, sau khi đào xong vẫn luôn chột dạ, không dám nói thật với chị gái.
“Đến lúc đó nói anh đúng lúc vừa về đến nhà, ở trên đường gặp được em.”
Cô cố gắng nghĩ ra một lý do về chung cho hai người.
Tô Cảnh có hơi bất lực, từ khi bắt đầu anh đã chủ trương nói thật với vợ, suy cho cùng là do anh không giữ được trái tim mình, nɠɵạı ŧìиɧ trong hôn nhân, vợ có tức giận thế nào anh cũng có thể chịu được, nhưng cô gái nhỏ bên cạnh này không chịu, cô muốn anh rể, lại sợ mất đi chị gái, anh cũng có thể hiểu được tâm thái của cô gái nhỏ, cũng giấu diếm cùng cô.
Nhưng giấu diếm thì giấu diếm, nếu như thật sự bị vợ phát hiện, anh cũng sẽ tự nhiên thừa nhận, đến lúc đó chỉ cần không làm thương hại đến em vợ bảo bối của anh, vợ muốn xử lý quan hệ của hai người thế nào, anh đều không có dị nghị.
Bởi vì trong lòng đã sớm quyết định, tâm thái của Tô Cảnh vô cùng vô tư, thậm chí có những lúc anh xấu bụng mong rằng vợ có thể phát hiện ra quan hệ của anh và em vợ, như vậy anh có thể không cần giấu diếm tình yêu của mình nữa.
Có điều nỗi lo của Lục Tri Hạ hiển nhiên là dư thừa, tuy rằng phòng khách dưới tầng đang để đèn, nhưng chị gái không ở dưới lầu, điều này làm Lục Tri Hạ thở phào một hơi, vẫy vẫy tay với anh rể rồi chạy chậm về phòng mình.
Ánh mắt Tô Cảnh viết đầy sủng nịnh, nhìn bóng lưng vội vàng lên tầng của cô, bất lực cười cười, sau khi khóa cửa, anh mới chậm rãi đi lên tầng ba, nhìn thấy phòng ngủ chính khép hờ, tâm trạng Tô Cảnh trùng xuống, bất lực thở dài, quay người đi đến phòng ngủ phụ bên cạnh.
Một đêm ngủ yên.
Sáng sớm hôm sau, Tô Cảnh bị tỉnh vì ồn, trong lúc nửa tỉnh nửa mê, anh phát giác có người đang sờ lên côn ŧᏂịŧ mình, nó đang cương lên sau khi ngủ dậy, làm anh rất có cảm giác, cộng thêm đôi tay ấy rất có kỹ thuật, lòng bàn tay dính lên côn ŧᏂịŧ anh, không mạnh không nhẹ ma sát chuyển động lên xuống, thỉnh thoảng lại sờ sờ lên qυყ đầυ, thỉnh thoảng lại vân vê bao tinh hoàn, sờ làm anh vô cùng dễ chịu, đang muốn mở miệng gọi bảo bối, nhưng lời còn chưa nói ra, anh đã bừng tỉnh, vội mở hai mắt ra, kinh ngạc nhìn thấy người phụ nữ đang bò trên người anh, là Lục Tri Mẫn, vợ của anh.
Phát hiện không phải em vợ bảo bối, khi não của Tô Cảnh còn chưa phản ứng lại, bàn tay đã đẩy người ra, đẩy xong mới cảm thấy hành động của mình có hơi không thỏa đáng, nhưng đẩy đã đẩy rồi, anh kéo quần mình lên, nhanh nhẹn mặc lại, lại trùm chăn mới lạnh giọng hỏi: “Em có chuyện gì sao?”
Sức tay của Tô Cảnh có hơi lớn, bỗng chốc đẩy Lục Tri Mẫn ngã ngồi ở bên giường, sau khi ngồi ngây ra hai giây, cô mới chầm chậm đứng dậy, do dự nói: “Em chỉ muốn đến hỏi xem, gần đây anh không đi gặp bác sĩ, cũng không uống thuốc, chỗ đó có phải hồi phục rồi không.”
Ánh mắt cô rơi trên chiếc chăn, muốn xuyên qua chiếc chăn nhìn đến háng anh, không đợi Tô Cảnh trả lời, Lục Tri Mẫn lại nói: “Em vừa mới nhìn thấy, anh…. Chỗ đó của anh rất cứng, có lẽ là khỏi rồi nhỉ.”
Tô Cảnh chau mày, cảm thấy không vui vì hành động tự tiện cởϊ qυầи mình của Lục Tri Mẫn, vậy nên khi nói chuyện, giọng điệu có hơi không kiên nhẫn: “Gần đây quả thực tốt hơn nhiều rồi, nhưng cũng thỉnh thoảng mới cứng thế này.”
Tay Lục Tri Mẫn miết vạt dưới cái áo, vô thức vân vê, cô có hơi lúng túng nói với Tô Cảnh: “Khỏi bệnh rồi là một chuyện tốt, anh cũng không cần giấu em, anh không muốn làʍ t̠ìиɦ, em cũng không miễn cưỡng anh, thật đấy.”
Trong ánh mắt nhìn cô của Tô Cảnh có sự lạnh nhạt rõ ràng dễ thấy, trong lòng Lục Tri Mẫn có hơi buồn bực, hai người họ cuối cùng vẫn trở thành người lạ.
Anh không trả lời câu hỏi của cô, hiển nhiên là ngầm thừa nhận cách nói của cô, Lục Tri Mẫn cười khổ, nói: “Vậy em ra ngoài trước.” Nói rồi, cô quay người đi ra ngoài, đi đến bên cửa, bước chân cô khựng lại, quay đầu nhìn về phía Tô Cảnh, sau khi do dự hai giây, hỏi anh: “Anh có phải…. Thích ai rồi không?”
Khoảnh khắc ấy, Tô Cảnh muốn gật đầu nói đúng, nhưng nghĩ đến em vợ vừa duyên dáng và đơn thuần, anh đã đồng ý với cô tạm thời không nói thật, thế là nghiến răng, nhịn lại xúc động muốn gật đầu, nói: “Không có, em đừng nghĩ nhiều.”
Đợi sau khi Lục Tri Mẫn đi ra ngoài, Tô Cảnh cầm điện thoại lên gửi tin nhắn cho em vợ, giọng điệu có hơi tủi thân nói: “Mới sáng sớm anh đã bị phi lễ.”
Tin nhắn của em vợ gần như là trả lời trong giây lát: “Phi lễ cái gì?”
Tô Cảnh: “Anh bị chị em phi lễ, em mau chóng đến an ủi anh một chút, nếu không anh sẽ rất khó chịu.”
Lục Tri Hạ: “Anh rể, anh đang làm nũng sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận