Chương 94

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 94

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ban đêm lén lút đến gặp học sinh của vợ khi vợ ngủ, màn solo múa cột trong trang phục thỏ nhỏ nóng bỏng tại phòng riêng của câu lạc bộ (phần 2)
[Hệ thống, tôi cảm thấy mình có chút…] Tô Mộc cắn rứt lương tâm.
Bởi vì tình cảm của ba mẹ cậu rất tốt, thế nên quan hệ vợ chồng đối với cậu dường như cũng là một mối quan hệ rất bền vững, từ nhỏ nhìn ba mẹ lớn lên, cũng từng ảo tưởng sau này mình kết hôn rồi nhất định sẽ đối xử với vợ mình thật tốt…
Nhưng nhiệm vụ của cậu…
Tô Mộc mím môi, ngoan ngoãn ăn xong một bữa tối tương đối thịnh soạn, lại ngoan ngoãn để Lâm Tri Dịch bế đi tắm, giống như một con búp bê, được tắm đi tắm lại, sau đó lau sạch tóc, thậm chí trông Lâm Tri Dịch như đang chăm sóc con nít, sấy khô tóc cho cậu…
Trong lòng Tô Mộc càng áy náy hơn.
Ôi…
Nhưng mà, hôm nay tên cặn bã như cậu còn phải…

Đêm khuya, Tô Mộc để hệ thống kiểm tra xem Lâm Tri Dịch đã ngủ thật hay chưa, sau khi nhận được câu trả lời khẳng định rồi mới dám thở phào nhẹ nhõm thật khẽ.
Thận trọng lấy cánh tay đang vắt ngang hông cậu của Lâm Tri Dịch ra, chẳng qua là vì chột dạ nên tay vẫn mềm nhũn, lại lo lắng vô tình đánh thức Lâm Tri Dịch, Tô Mộc thử chừng mấy lần nhưng vẫn chưa thành công lấy được cánh tay đặt trên người mình xuống.
Kết quả là chỉ có thể ve sầu lột xác, trực tiếp trượt xuống từng chút một từ vòng tay của Lâm Tri Dịch, cả người cũng trượt vào trong chăn, sau đó vạch chăn bông ở cuối giường ra, len lén bước xuống.
Rồi lại lẻn trở vào phòng ngủ lúc trước của nguyên chủ, Tô Mộc cẩn thận mở đèn lên, lén lút tìm một bộ trang phục mà nguyên chủ thường xuyên mặc khi lăn lộn ở hộp đêm —— một bộ âu phục đắt tiền.
Sau khi xịt chút keo xịt tóc, Tô Mộc qua loa xới đầu một cái.
Thoạt nhìn rất hữu mô hữu dạng*, y hệt một tên cặn bã lén lút ra ngoài đến hộp đen lăn lộn sau khi vợ ngủ!
(*Mô phỏng, đóng giả, diễn tả rất giống, rất ra dáng.)
Tối nay chắc chắn sẽ ly dị!
Tô Mộc tràn đầy lòng tin.
Trước khi ra ngoài, cậu gọi một chiếc xe cho mình, đợi đến khi xuống lầu thì sẽ vừa lúc xe đang đậu ở dưới lầu, Tô Mộc nhìn bảng số xe, trực tiếp mở cửa lên xe: ”Bác tài đi theo định vị là được.”
Tô Mộc mở điện thoại ra.
”Đêm khuya không ngủ, sư nương thật sự rất có hứng.” Xe chưa chạy, nhưng trước mặt đã truyền đến một âm thanh nghiến răng nghiến lợi.
Tô Mộc sửng sốt một chút, sau đó mới kịp phản ứng người kia là Tống Nam Hà.
”Buổi sáng là anh tôi, buổi trưa là thầy, buổi tối còn đến hộp đêm chơi đùa.” Tống Nam Hà hừ lạnh một tiếng, khớp xương của bàn tay nắm vô lăng trắng bệch: ”Lịch trình cũng dày đặc ghê, sư nương đừng làm hại thân thể nhé.”
Âm dương quái khí*.
(*Nghĩa đen kà khí quái lạ trong trời đất, nghĩa bóng chỉ những người lời lẽ, cử chỉ quái đản, kỳ lạ hoặc lời nói, thái độ không chân thành, khiến người ta đoán không ra.)
Tô Mộc có hơi chột dạ, nhưng khi đối mặt với cách nói chuyện kỳ ​​lạ của Tống Nam Hà, nhất thời không được vui vẻ.

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận