Chương 94

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 94

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Món Quà Biệt Ly
Không khí trên đường về nặng nề. Nụ cười đã tắt. Cả hai đều biết, vở kịch ngọt ngào đã đến lúc hạ màn.
Về đến căn hộ, Bùi Yên không nói một lời. Cô lấy chiếc vali nhỏ của mình ra, bắt đầu gấp quần áo.
Từng chiếc một. Gọn gàng, ngăn nắp.
Lâm Dịch Phong đứng dựa vào cửa phòng ngủ, nhìn cô. Hắn không cản. Hắn chỉ đứng nhìn.
Tiếng khóa kéo vali vang lên trong căn phòng yên tĩnh, chói tai như tiếng cưa đang cứa vào lồng ngực hắn. Mỗi một món đồ cô cất vào, là một phần linh hồn hắn bị rút đi. Căn phòng này, thế giới này, đang trống rỗng dần.
Cô sắp đi thật rồi.
Hắn bước tới, cố gắng níu kéo chút gì đó cuối cùng. Hắn đặt một tấm thẻ ngân hàng và một tờ giấy lên đống quần áo.
“Đây là thẻ,” giọng hắn khàn khàn. “Không có mật khẩu. Cầm lấy phòng thân.”
“Đây là số của một đàn chị cùng ngành em. Chị ấy sẽ đón em ở sân bay, lo thủ tục nhập học.”
Bùi Yên dừng tay. Cô nhìn hai vật đó.
Cô cầm lấy tờ giấy có số điện thoại. Cô nhét nó vào túi áo.
Rồi cô đẩy tấm thẻ ngân hàng về phía hắn.
“Không cần,” cô nói, giọng bình thản đến tàn nhẫn. “Tôi có tiền.”
Hắn đã hủy hoại tương lai của cô, nhưng hắn không thể mua chuộc cô. Cô chấp nhận sự giúp đỡ về thủ tục, nhưng cô từ chối tiền của hắn. Đó là ranh giới cuối cùng của cô.
Cô kéo khóa vali lại.
Cô đứng dậy, nhìn thẳng vào hắn. Nhìn vào kẻ đã cưỡng bức cô, giam cầm cô, và giờ là kẻ… thả cô đi.
“Chuyện hôm nay…” cô hít một hơi, “Cảm ơn anh.”
Cảm ơn.
Hai từ đó, lịch sự, khách sáo, và xa lạ. Giống như hai người dưng.
Nó là nhát dao cuối cùng.
Lý trí của Lâm Dịch Phong vỡ vụn.
Hắn lao tới, tóm lấy cô, đẩy cô ngã ngửa ra giường. Hắn không nói một lời, chỉ cúi xuống, nghiền nát đôi môi cô bằng một nụ hôn.
Đây không phải nụ hôn ở sân tuyết. Đây là nụ hôn của sự tuyệt vọng. Hắn hôn cô ngấu nghiến, thô bạo, như thể muốn dùng cơn cuồng bạo này để xóa đi hai từ “cảm ơn” kia. Hắn cắn môi cô, mút lưỡi cô, hút cạn không khí của cô.
Hắn muốn cô hận hắn. Hắn thà để cô hận hắn, còn hơn là để cô “cảm ơn” hắn.
Bùi Yên bị nụ hôn bất ngờ làm choáng váng. Cô không chống cự. Cô chỉ nằm yên, như một con búp bê vải, mặc cho hắn giày vò.
Nước mắt cô bắt đầu chảy.
Nước mắt nóng hổi của cô rơi trên má hắn.
Hắn khựng lại.
Hắn buông cô ra, nhìn gương mặt đẫm lệ của cô. Hắn đã làm gì thế này? Hắn lại làm cô khóc.
“Yên Yên…” Hắn run rẩy, giọng nói vỡ nát. Hắn cúi đầu, trán tì lên trán cô. “Anh…”
Hắn không thể để cô đi như thế này. Hắn không thể.
“Cho anh…” Hắn thì thào, giọng nói gần như là van lơn, “Cho anh một lần cuối cùng… được không?”
Hắn muốn cô. Hắn muốn cô một cách điên cuồng. Hắn muốn dùng cách nguyên thủy nhất, bản năng nhất để xác nhận rằng cô đã từng thuộc về hắn. Hắn muốn để lại dấu ấn của mình trong cô, một dấu ấn mà cô không thể mang sang Paris, không thể rửa sạch.
Bùi Yên nhìn hắn. Người đàn ông đang run rẩy. Hắn đang khóc.
Sự thống khổ, sự tuyệt vọng, và cả… tình yêu bệnh hoạn trong mắt hắn, cô đều thấy rõ.
Cô mệt mỏi quá rồi. Hận thù cũng mệt mỏi. Chạy trốn cũng mệt mỏi.
Cô chậm rãi, thật chậm, nhắm mắt lại.
Một sự chấp thuận câm lặng.
Một món quà biệt ly.
Trái tim Lâm Dịch Phong như bị bóp nát. Hắn cúi xuống, hôn lên giọt nước mắt trên má cô.
Lần này, hắn không xé rách quần áo cô. Bàn tay run rẩy của hắn cởi từng chiếc cúc áo của cô.
“Bảo bối,” hắn thì thào, “Cởi giúp anh.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận