Chương 94

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 94

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Thú Vui Tội Lỗi Giữa Hai Lằn Ranh
Cả người Hứa Khả cứng đờ như bị tạt nước đá. Tiêu Hành! Ngay lúc này!
Cô hoảng loạn nhìn Chu Đại, dùng khẩu hình miệng: “Dừng lại! Dừng lại mau!”
Nhưng Chu Đại, con hổ già này, đôi mắt lại lóe lên một tia thích thú đầy tà ác. Anh không những không dừng lại, mà còn cố tình thúc mạnh hơn một cái thật sâu.
“A…” Hứa Khả vội vàng cắn chặt lấy mu bàn tay mình, ngăn tiếng rên rỉ sắp bật ra. Nước mắt trào ra vì sợ hãi và… một cơn khoái cảm kỳ lạ.
“Cậu ơi?” Tiêu Hành lại gõ cửa, lần này mạnh hơn. “Cậu có trong đó không?”
Chu Đại nhìn bộ dạng hoảng sợ, cắn tay đến bật máu, toàn thân run rẩy của Hứa Khả, anh thấy kích thích hơn bao giờ hết. Cái cảm giác làm tình vụng trộm ngay khi có kẻ thứ ba đứng ngoài cửa… nó dâm đãng một cách chết người.
Anh cúi xuống, thì thầm vào tai cô, giọng khàn đặc: “Em mà dám kêu một tiếng, anh lập tức mở cửa.”
Hứa Khả trợn tròn mắt, điên cuồng lắc đầu. Gã đàn ông này… anh ta bị điên rồi!
Anh cười, một nụ cười của ác quỷ. Anh bắt đầu di chuyển trở lại, nhưng lần này chậm rãi, tàn nhẫn. Côn thịt nóng rực từ từ rút ra, chỉ chừa lại quy đầu, rồi lại từ từ đâm sâu vào, nghiền nát từng tấc thịt non mềm mại của cô.
Hứa Khả cắn nát cả môi. Cô không dám thở mạnh. Mỗi cử động của anh đều mang đến khoái cảm tê dại, nhưng nỗi sợ hãi bị phát hiện còn lớn hơn. Sự giằng xé giữa hai cảm xúc trái ngược này đẩy cô đến bờ vực của sự điên rồ.
“Cậu! Cậu không sao chứ?” Tiêu Hành bắt đầu lo lắng. “Cháu nghe thấy tiếng động… Cậu mở cửa ra đi!”
Nghe thấy thế, Hứa Khả càng hoảng. Cô vội vã lắc đầu với Chu Đại, ánh mắt van lơn.
Chu Đại nhếch mép. Anh thích bộ dạng này của cô. Anh đột ngột tăng tốc, dập liên hồi như một cỗ máy.
“Ư… ưm…” Hứa Khả không thể kìm nén được nữa. Tiếng rên rỉ vỡ vụn, nghẹn ngào trong cổ họng. Cô run lên bần bật, tiểu huyệt co giật điên cuồng, siết chặt lấy anh.
Cơn cao trào ập đến một cách dữ dội và câm lặng.
Cú siết chặt bất ngờ đó cũng là giới hạn cuối cùng của Chu Đại. Anh gầm lên một tiếng trầm thấp, giữ chặt hông cô, thúc mạnh thêm vài cái cuối cùng, trước khi bắn ra dòng tinh nóng bỏng, lấp đầy tử cung cô.
Cả hai cùng lúc đổ ập xuống giường, thở hổn hển.
Bên ngoài, Tiêu Hành vẫn kiên nhẫn gõ cửa. “Cậu?”
Chu Đại lười biếng vươn tay vỗ vỗ lên cặp mông trần trụi, ướt đẫm của Hứa Khả. Anh hít một hơi, lấy lại giọng bình tĩnh, cố tình tạo ra âm thanh ngái ngủ: “…Hả? Ai đấy?”
“Cháu, Tiêu Hành đây! Cậu làm gì mà lâu thế?”
“Ngủ. Có việc gì mai nói. Cậu mệt rồi.”
Chu Đại nói vọng ra, tay vẫn không quên xoa nắn bầu ngực mềm mại của Hứa Khả. Hứa Khả vùi mặt vào gối, xấu hổ không dám ngẩng lên.
Cuối cùng, tiếng bước chân của Tiêu Hành cũng chịu rời đi.
Căn phòng trở lại yên tĩnh, chỉ còn tiếng thở dốc của hai kẻ vừa làm chuyện tội lỗi.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận