Chương 94

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 94

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh……” Một cái tên muốn thoát ra khỏi miệng cô.
“Đã lâu không gặp.” Anh tháo kính râm, lộ ra một khuôn mặt ôn nhã tươi cười. Không phải Thẩm Thư Lạc, thì còn là ai?
“Thẩm Thư Lạc……” Lâm Tiêu Tiêu ngơ ngác mà nhìn anh, trừ bỏ buột miệng thốt ra tên của anh, hoàn toàn không biết nên phản ứng thế nào nữa.
Đứng ở một bên Tô Thiềm che miệng lại cười trộm, ngoài miệng nói “Em không quấy rầy hai người nữa”, rời khỏi lại nhịn không được thả chậm mỗi bước đi, nhìn nhìn hóng chuyện…..
Đúng rồi, Tô Tiềm đã từng là trợ lý của Thẩm Thư Lạc, nhất định là đem tin tức của cô nói cho anh biết. Lâm Tiêu Tiêu yên lặng ở trong lòng suy nghĩ. Nhưng mặc kệ nói như thế nào, có thể gặp lại anh, cô vẫn thật tâm vui vẻ.
“Anh ngồi mười hai tiếng đồng hồ máy bay, có chút mỏi, có thể mượn giường em nằm một chút không?” Thẩm Thư Lạc bộ dáng thoạt nhìn thật tiều tuỵ, hai mắt thâm đen, cằm mọc lún phún râu.
“Được chứ.” Lâm Tiêu Tiêu gật gật đầu, hào phóng mà nghiêng người một bên để anh tiến vào.
Thẩm Thư Lạc cởi giày, liền ngã quỵ ở trên giường. Lông mi cong dài hạ xuống, quầng mắt thâm rất rõ ràng.
Phòng khách sạn cũng không phải lớn lắm, Lâm Tiêu Tiêu không muốn quấy rầy anh, yên lặng ngồi xuống ghế không xa. Đúng với con người anh, tính cách của Thư Lạc thật sự rất quân tử, nói mượn giường nằm trong chốc lát, liền thật sự chỉ nằm nghỉ mà thôi.
Cô không tự chủ mà lại gần hơn một chút, nhìn gương mặt ôn nhu quen thuộc bằng xương bằng thịt trước mắt, tưởng như đã qua cả một đời. Từng chuyện từng chuyện như cuốn phim chậm rãi quay qua, từ lúc ngây ngô gặp mặt lúc đầu cho tới những chuyện đau buồn xảy đến, đôi lúc chỉ mong thời gian ngừng lại ngay khoảnh khắc bình yên trước đây.
Thẩm Thư Lạc cũng ngủ không lâu lắm, khoảng một tiếng sau, anh đã tỉnh.
“Thật lâu không gặp, gần đây em thế nào?” Thẩm Thư Lạc dựa vào đầu giường, xoa xoa đôi mắt nói.
Lâm Tiêu Tiêu nghe trong âm thanh của anh hỗn loạn một tia ám ách, đứng dậy rót một chén nước, cười khổ mà nói: “Không thể nói là tốt được.”
Thẩm Thư Lạc tiếp nhận ly nước, uống một ngụm, hỏi: “Anh có thể giúp gì cho em không?”
“Ừm…. bây giờ em cần tìm một công việc.” Cô nghĩ nghĩ, vẫn là quyết định hướng anh hỏi thử.
“Vậy, trợ lý riêng của anh thì thế nào?”
“Thẩm Thư Lạc, em không nói giỡn.”
“Anh cũng nghiêm túc, hơn nữa trợ lý cũng không phải công việc nhẹ nhàng.” Thẩm Thư Lạc bẻ ngón tay, đếm kỹ nói, “Tham dự hoạt động cần mặc trang phục thế nào, yêu cầu phải chuẩn bị tốt kĩ càng, có rất nhiều nhà tài trợ quần áo, có rất nhiều trang phục cá nhân không thể mặc bừa. Thời gian công tác không cố định, rồi cũng phải sắp xếp lịch trình hợp lý. Đương nhiên, tiền lương cũng xem như khả quan.”
Lâm Tiêu Tiêu do dự một chút, không cố kỵ hỏi: “Trợ lý riêng à, riêng đến mức nào?”
Thẩm Thư Lạc cong lên khóe môi, nhẹ nhàng cười. Anh với tay, dùng ngón trỏ xinh đẹp, quẹt qua cái mũi Lâm Tiêu Tiêu một chút: “Yêu cầu không cần tùy tiện mơ ước sếp của mình.”
“Ai mơ ước anh?” Lâm Tiêu Tiêu cũng nở nụ cười theo, “Em khi nào có thể bắt đầu làm?”
“Ừm, đợi anh làm mẫu rồi em làm theo là được.” Ánh mắt anh loé lên chút tinh nghịch.
Lâm Tiêu Tiêu chưa lĩnh hội được thâm ý đã bị chụp kéo lên giường, những cái hôn nóng bỏng rơi xuống liên tiếp. Anh quen thuộc mà khơi dậy dục vọng nơi cô, kéo cô cùng trầm mê với mình.
“Em hỏi anh muốn trợ lý riêng đến tình trạng gì.” Đôi mắt Thẩm Thư Lạc cong cong vui vẻ, “Nếu như anh nói, riêng đến trên giường thì sao?”
Anh đem tay thăm dò luồn vào vạt áo của cô, dùng lòng bàn tay như có như không mà lướt qua da thịt non mềm, từ bên hông chậm rãi lên trên…… Ngón tay chạm đến nội y liền chậm chạp không có tiến thêm một bước, anh đang đợi câu trả lời.
“Hiện tại là sếp của em đang mơ ước tiểu trợ lý sao?”
“Đúng.”
“Ngẫu nhiên mơ ước một chút……” Lâm Tiêu Tiêu kéo áo, đem khoá áo ngực mở ra, “Cũng không phải không thể.”
Nịt ngực bị đẩy ra, ngón tay anh liền vuốt ve lên bầu vú đẫy đà. Chờ không nổi mà ngậm lấy một bên đầu vú. Đầu lưỡi dọc theo quầng vú từng vòng đảo quanh, tinh tế liếm láp viên nhô lên nho nhỏ.
“Ưm……” Thân thể ba ngày rồi chưa ai chạm qua, phá lệ mẫn cảm, một bao nước từ giữa hai chân rớt xuống.
Người đàn ông mải mê liếm mút trước ngực, đầu vùi vào hai khoả trắng nõn. Lâm Tiêu Tiêu tinh tường cảm nhận được cái hung khí nóng bừng bừng đang chọc vào bụng nhỏ của mình.
Cô duỗi tay ra kéo khoá, móc ra dương vật đang căng trướng, niết lên xuống ở lòng bàn tay. Dương vật trong tay nể mặt cô, càng ngày càng phình to, còn rỉ ra chút nước.
“Anh khó chịu.” Ngữ khí làm nũng khiến tim cô mềm cả đi.
Cô nhẫn không nổi, cúi đầu xuống, mút cả cây vào miệng, mùi hương đàn ông lẫn vị tanh mặn của tinh dịch khiến cô mê say.

Bình luận (0)

Để lại bình luận