Chương 941

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 941

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trên mặt Uông Dã tràn ngập du͙c vọng cộng thêm mấy phần vặn vẹo, ma xui quỷ khiến giống như nhìn thấy gương mặt khuynh thành kia, nếu như là cô nằm sấp dưới thân anh ta, xinh đẹp đong đưa…
Nghĩ như thế anh ta chỉ cảm thấy khó mà ức chế xúc động và kích thích, Uông Dã nắm chặt mông người phụ nữ điên cuồng xông đến đâm chọc, đâm cho bạn gái anh ta kêu khàn giọng.
Lúc này cửa bị gõ vang, có người đi vào.
Uông Dã không thèm để ý chút nào có người nhìn, vỗ mông người phụ nữ.
“Ngồi xổm xuống cho tốt, đợi lát nữa nếu tôi quay về mà thấy khác, tôi sẽ ném cô xuống biển.”
Uông Dã ăn mặc chỉnh tề, côn thịt bên dưới hất lên theo từng bước đi, trên mặt không chút nào mang bộ dáng trầm mê tình du͙c không cách nào tự kiềm chế.
Cấp dưới đã sớm thành thói quen, nghiêng người nói nhỏ vài câu, Uông Dã nheo mắt, giống như mang theo bão táp.
Anh ta run lên một cái báo cáo tình hình trong phòng Hàn Triệt.
Sau khi nói xong anh ta ngước mắt nhìn, gương mặt Uông Dã bình tĩnh, đáy mắt mờ mịt cảm xúc không rõ, giống như mây đen đọng lại bên ngoài du thuyền.
Hơi lạnh một mạch bay thẳng lên đầu, chỉ thấy Uông Dã vẫy tay để anh ta ra ngoài.
Cửa đóng lại, người phụ nữ ngồi xổm đến tê cả chân quay đầu, nhìn thấy Uông Dã lấy cây roi trên đầu giường, vẻ mặt không cảm xúc đi đến chỗ cô ta.
Anh ta đã lâu không chơi thư này, người phụ nữ bị dọa đến mức trốn về sau.
“Nhị thiếu gia, đừng, á…”
Tiếng kêu đau đớn tê tâm liệt phế truyền khắp phòng.
Sau khi chuyện này xong xuôi, cả căn phòng đều là khí tức kiều diễm không vung đi được, toàn thân người phụ nữ vết thương chồng chất nằm trên giường, Uông Dã lười biếng tựa vào sofa, cũng không mấy thỏa mãn, anh ta gọi người đến ngoắc ngón tay.
“Làm giúp tôi một chuyện.”

Sáng sớm hôm sau có chiếc trực thăng tư nhân bay vòng trên không, sau đấy đỗ lên sân bay riêng được thiết kế trên du thuyền.
Gió lớn thổi đến, thổi qua mái tóc người đàn ông mặc âu phục, ngay cả cà vạt cũng bay sang một bên, bản thân anh ta thẳng tắp cao lớn, đứng đó giống như pho tượng không bị quật ngã.
Uông Minh Sơn ở trong niềm vui ngoài ý muốn tiếp đón Giang Đình.
“Giang tổng đúng là người làm lớn sự, làm ra quyết định quả quyết. Cậu có thể đến đây thật đúng là khiến cho Uông mỗ cảm thấy vinh hạnh.”
“Sơn Gia khách sáo.” Giang Đình nói.
“Là Giang mỗ tiếp đón không chu đáo mới đúng.”
Anh ta đưa tay ra bắt, tâm tư lại nhớ thương Lâm Chi Nam, ngay cả ý cười cũng rất ít.

Bình luận (0)

Để lại bình luận