Chương 943

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 943

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mới đầu hắn cho rằng Hoắc Nghiêu bị Trầm Hi mê hoặc, vì thế ôm thành kiến với Liên Chức, nhưng dần dà không phải như vậy.
“Hơn ba năm trước khi cô ấy đến công ty, trạng thái không tốt lắm, kỹ năng chuyên môn mất hơn phân nửa, ngày đầu tiên đi làm tôi đã mắng cô ấy, cô ấy ở phòng thư ký vụng trộm khóc nhè, chịu đựng cả đêm phiên dịch sửa văn kiện.”
Nói đến quá khứ, tim Tống Diệc Châu co rút nhanh một trận.
Hắn tựa vào cây cột bên cạnh, nhìn vào hư không xa xa, “Một ngày nào đó cô ấy vô tình nhắc tới cô ấy rấthài lòng với tiền lương của Thần Đạt, có thể cải thiện cuộc sống hàng ngày của cô ấy, phòng ở cũng có thể đổi tiền thuê.”
“Sau đó tôi mới biết chỗ cô ấy thuê ở khu phố cũ bỏ hoang, ngay cả thang máy cũng không có. Nếu có xuấtphát điểm như thế này, hơn phân nửa đều sẽ để nước chảy bèo trôi, phỏng chừng cũng sẽ không ngoại lệ. Nhưng cô ấy thì không, ban ngày đi làm buổi tối học tập, cuộc sống như vậy có thể kéo dài một năm.”
“Thật ra ấn tượng của cô ấy tɾong mắt tôi là liều mạng và không chịu thua.”
Rung động sao? Không biết.
Nhưng hiện tại khi ngẫm lại ít nhất cũng đủ thưởng thức, nếu không Tống Diệc Châu sẽ không biết rõ là cô đang sử dụng͟͟ thủ đoạn, còn ngầm đồng ý dung túng cô.
“Cho đến một ngày tan tầm tôi gặp cha nuôi của cô ấy đến quấy rầy cô ấy, tôi mới biết bình thường không phải là khởi đầu của cô ấy, cô ấy bò ra từ tɾong nước sôi lửa bỏng.”
Tay Tống Diệc Châu hơi run lên.
Vì sao không thể vì cô mà làm nhiều một chút?
Sau đó có vô số lần đêm không ngủ được hắn đều suy nghĩ, tại sao không thể thay cô làm nhiều hơn một chút, thay cô dọn sach tất cả chướng ngại, để phiền toái không tìm tới cô nữa.
Thời niên thiếu Tống Diệc Châu từng nghe nói qua một loại thuyết pháp, Ma Tỉnh chuyên chọn dây thừng nhỏ đứt, vận rủi chỉ tìm người số khổ.
Mấy năm không may mắn đó hắn tưởng là dùng để hình dung mình, nhưng hóa ra là cô.
Phải bao lâu những rủi ro ngoài ý muốn mới không nối gót tới tìm tới cô nữa, phải bao lâu cô mới có thể không còn lo lắng về saụ
Giọng hắn khàn khàn, càng miễn bàn Hoắc Nghiêu chưa từng nghe qua.
Đau đớn bén nhọn lan tràn tɾong lòng anh ta, không thể khống chế, ngay cả sự oán hận vừa rồi cũng bị bóp chết tɾong nháy mắt, có vẻ buồn cười.
Anh ta chưa từng biết trước đó.
Thật sự không biết sao? Sự nghèo túng của cô thể hiện ở mọi mặt, là anh ta không thèm để ý mà thôi. Anh ta không chỉ không thèm để ý, còn xem như thú vui.
“Mục đích tôi nói những lời này, là nếu như cậu thật sự có một chút hảo cảm với cô ấy, không cần tìm cô ấy gây phiền toái nữa, về sau cũng giống như vậy.” Ánh mắt Tống Diệc Châu so với màn đêm phía sau còn đen hơn, có chút thâm ý hiện tại Hoắc Nghiêu không ¢hắc chắn có thể hiểu được, nhưng hắn phải nói.
Chuyện của Trịnh Bang Nghiệp vĩnh viễn là một quả bom hẹn giờ.
Hắn nói, “Thích đó là chuyện của cậu, nhưng nghe nhiều ý của cô ấy một chút.”
Tống Diệc Châu nói xong, lập tức vào nhà.
Cửa đóng lại, một chút âm thanh cũng không có.
Cả người Hoắc Nghiêu cứng ngắc, một mình đứng tɾong gió lạnh.
Đau đớn? Hối hận?
Những cảm xúc này truyền tới chỗ dựa phía sau, anh ta đột nhiên nhớ tới đêm ban đầu cô uống đến say mèm đến nhà anh ta, cô đứng tɾong phòng tắm chôn ở ngực anh ta khóc đến nỗi nước mắt g͙iàn giụa, nước mắt rơi xuống như mưa.
“Hoắc Nghiêu, anh đi đánh cô ta đi, anh đi đánh cô ta đi ”
Hoắc Nghiêu “Đánh ai?”
“Đánh Trầm Hi, anh đi giúp tôi đánh cô ta ”
Hoắc Nghiêu ngoài miệng đáp lời, ra khỏi phòng tắm lập tức ghét bỏ cởi áo thun, ném thật xa.
Thì ra, ngay cả chuyện đòi công bằng anh ta cũng chưa từng làm thay cô.
Gió lạnh từng trận, hai người đánh nhau đều đã rời đi.
Mà trên mặt đất ngoại trừ bia chảy đầy đất, còn có chút ướt át, giống như nước mắt của ai đó, chỉ là không lâu sau đã bị gió thổi khô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận