Chương 945

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 945

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Là cô sơ suất, chỉ sợ chuyện Uông Dã tính toán cô đã sớm bên thành lưới đan xen, chỉ chờ cô rơi vào bẫy rập.
Theo ánh mắt mê ly nhìn về phía trước, dường như cô nhìn thấy một người mặc đồng phục lướt qua, lúc tiếng kêu cứu thốt ra, người kia lại tránh còn không kịp.
Cảm giác mệt mỏi ùa đến, ngay cả khóc Lâm Chi Nam cũng không làm được.
Gần như dưới sự bao phủ của khủng hoảng và sợ hãi, Lâm Chi Nam giống như quay về hơn nửa năm trước.
Khi đó cô ra vẻ thông minh, mượn ván cờ Trương Cố Dương và Đường Tử Dự, ngóng trông Giang Đình anh hùng cứu mỹ nhân, từ đó cô xoay người.
Nhưng hôm nay không biết do báo hứng hay là thiên đạo luân hồi, cô lại một lần nữa rơi vào cạm bẫy này.
Hàn Triệt không ở đây, Giang Đình cũng thế.
Không ai đến cứu cô rồi
Dấu răng cắn lên môi gần như ứa máu, nhưng vẫn không đè xuống được cảm giác mê muội và hưng phấn kia, ngay cả ngón tay bấu lấy lan can cũng bắt đầu run rẩy, rõ ràng so với lần trước mãnh liệt gấp trăm lần.
Vừa qua khỏi chỗ rẽ, ý thức trong đầu khó mà phân biệt, lúc chuẩn bị ngã nhào xuống đất, cô đột nhiên rơi vào một cái ôm lạnh buốt, tiếng cười phóng túng của người đàn ông theo đó là trời đất quay cuồng truyền vào tai cô.

“Giang tổng, thật không dám giấu diếm, những năm gần đây việc làm ăn bằng vận tải đường thủy càng ngày càng trở nên ảm đạm, không biết từ đâu tới mấy tên ranh con cướp mối làm ăn, Uông mỗ có thể miễn cưỡng vận hành xuống chẳng qua là sống bằng tiền dành dụm mà thôi.”
Trong phòng bình phong bàn gỗ, nước chảy róc rách, trái lại rất có hương vị cổ xưa.
“Sơn Gia cần gì phải nghiêm tốn quá như vậy, thuyền này gọi là vương hào cũng không phải chỉ là hư danh, cho dù hậu sinh khả úy cũng chỉ là bãi cát bị sóng vỗ thôi.”
Ngón tay cầm theo nắp trà tùy ý vòng vo, khóe miệng Giang Đình là nụ cười nhạt.
“Chẳng qua lo lắng của Sơn gia trên phương diện nào đó, có lẽ Giang mỗ có thể xuất ra sức lực nhỏ bé.”
“Ồ, thật chứ?” Uông Minh Sơn nhướn mày.
“Nói ra thật đúng là xấu hổ, từ khi tiếp nhận tập đoàn Quang Nghiệp đến nay, nghiệp vụ ở nước ngoài vẫn luôn là điều khiến Giang mỗ đau đầu, không nói đến ngoài tầm tay, chỉ nhắc đến tổn thất từ vận chuyển đường biển đã khiến tôi không chỉ từng một lần có suy nghĩ bỏ qua.”
Giang Đình nói thêm “Nhưng dù sao cũng là do bậc cha chú để lại, không thể phá hỏng trên tay tôi.”
Anh ta giống như nhức đầu xoa trán, Uông Minh Sơn nhìn thấy hi vọng, nói câu vậy cũng đúng, để người làm phía sau thêm trà.

Bình luận (0)

Để lại bình luận