Chương 947

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 947

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đến trước cửa phòng, Hàn Triệt nhạy bén lùi sau một bước.
“Cô ấy ở trong phòng.”
“Tôi đến nhà ăn ngồi một lát.”
Anh ta nói xong lập tức rời đi.
Cách một cánh cửa, Giang Đình lại trù trừ, nhìn chằm chằm cánh cửa kia một lúc lâu.
Lúc vẻ mặt trở nên nghiêm túc, anh ta mới mở cửa.
Thế nhưng tìm một lượt lại chẳng thấy ai.

Sóng, sóng thật lớn.
Từ sâu dưới biển hung dũng mà đến đột nhiên đánh vào, cô ở trên biển giãy dụa, chập trùng lên xuống, sống chết chưa biết.
Đột nhiên nghiêng trời lệch đất, trong nháy mắt Lâm Chi Nam bị người ném lên giường.
Ý thức cô mông lung, trong tầm mắt mơ hồ chỉ nhìn thấy người kia giật phăng áo sơ mi ném ra, ánh mắt muốn ăn thịt người kia giống như muốn hóa thành lửa thiêu đốt cô và giường.
Dây lưng vừa cởi ra, Uông Dã đã không kịp chờ đợi lên giường, đè thiếu nữ dưới thân.
Lửa nóng trong quần lót dùng tốc độ mãnh liệt trướng lên, nhiệt độ nóng bỏng này khiến thiếu nữ dưới thân run lên, kiều môi đỏ khẽ nhếch, tràn ra tiếng thống khổ hoặc là khát vọng.
Nhan sắc khuynh thành là như thế nào, Uông Dã xem như thấy được.
Thật đúng là thanh thuần như hoa hồng, kinh diễm như bách hợp, hai giọt sương run rẩy nhỏ ra ở mặt trên, ngay cả cánh hoa cùng một chỗ ngậm vào trong miệng, rượu không say người người tự say.
Lúc này đây Uông Dã đã thấy gương mặt thiếu nữ dưới thân đỏ hồng, môi đỏ ướt át nhếch lên, từng hơi thở giống như cầu hồn đoạt phách.
Một người lâu ngày trong bụi hoa như anh ta cũng tâm thần rung động, dán ở bên mũi thiếu nữ, si mê nói một câu.
“Thật đẹp.”
Trong nháy mắt này Lâm Chi Nam giống như thấy được Lục Nhất Hoài.
Chóp mũi của anh ta, ánh mắt của anh ta, l ng ngực rộng lớn lại sít sao đè ép lên l ng ngực cô, dưới hông vô cùng hữu lực.
Cô muốn đáp lại, muốn hôn anh ta.
Nhưng lí trí còn sót lại làm cho Lục Nhất Hoài trước mặt cô vỡ vụn, thay vào đó là một gương mặt khiến cô buồn nôn.
“Anh… Cút ngay…”
Lâm Chi Nam đưa tay đẩy anh ta, nhưng hai tay cô vẫn luôn bị trói trên đỉnh đầu.
Bộ ngực phồng lên của cô càng thêm chen chúc một chỗ, chen trong áσ lót lộ ra cực kỳ mê người, khiến cho Uông Dã hận không thể lập tức xé mảnh vải kia ra, dọc theo đó một đường cắn xé xuống dưới.
Vẻ lười biếng trong mắt anh ta biến thành màu đen, vùi ở trước ngực cô lẩm bẩm.
“Nhóc con, em thật thơm.”
“Khiến anh muốn nuốt chửng em ngay bây giờ.”
“Hàn Triệt… Sẽ không bỏ qua cho anh.”
Từng cơn sóng lửa nóng ùa về dưới bụng, Lâm Chi Nam liều mạng kiềm chế mới kìm nén xúc động nghênh hợp, nước mắt tràn ra ngoài.

Bình luận (0)

Để lại bình luận