Chương 948

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 948

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh ấy… Anh ấy sẽ giết anh.”
“Thật sao? Vậy anh ta phải dọc theo từng phòng trên du thuyền tìm thấy tôi mới được.” Uông Dã đã không thèm để ý chút nào, cười rất phóng đãng.
“Đến lúc đó em đã bị tôi chơi nát, sợ là ngay cả Hàn Triệt là ai cũng quên luôn.”
Ống quần thiếu nữ bị anh ta tách ra hai mảnh, lộ ra đôi chân trắng nõn, chỗ kia ẩm ướt như hoa đào, chảy đến mức làm ướt quần lót.
Hai mắt Uông Dã như sói như hổ, không chút nào che giấu du͙c vọng mạnh mẽ với cô.
Anh ta hận không thể trực tiếp làm, vừa hay thiếu nữ dưới thân lần đầu tiên khiến anh ta nổi lên tâm tư tự thủ dâm an ủi, cúi người đè xuống muốn hôn cô lại bị Lâm Chi Nam liều mạng tránh thoát, vì thế dọc theo vành tai non mịn của cô ăn như hổ đói.
Tình triều mãnh liệt tràn đầy trời đất bao phủ lấy Lâm Chi Nam, ngay trước khi đánh mất lý trí, nước mắt ướt nhòe, cô giống như quay lại hơn nửa năm trước, vào thời khắc Giang Đình đạp cửa.
Người đàn ông này cũng không tốt.
Chính một lần kia thật sự rõ ràng kéo cô ra khỏi nước sôi lửa bỏng.
Nhưng anh ta cũng sẽ không đến.
Bên tai vang lên tiếng rên ɾỉ như chim hót, một tiếng câu người hơn trước, Uông Dã biết cô đã động tình đến cực hạn, bàn tay thăm dò mông cô hướng xuống dưới cởi quần lót.
Một tiếng vang thật lớn, cửa bị đá văng ra.
“Con mẹ nhà nó ”
Sắc mặt Uông Dã âm trầm, cửa bị đá văng rơi nửa cánh, đủ thấy lực đạo lớn đến mức nào, bóng dáng cao lớn của người đàn ông từ ngoài đi đến, sắc mặt lạnh như băng, ánh mắt âm trầm.
Uông Dã còn chưa kịp phản ứng, Giang Đình đã nhanh chân đến gần, một chân hung ác đạp anh ta xuống dưới giường.
Tiếng kêu đau đớn vang lên.
Trên giường, ánh mắt thiếu nữ trống rỗng, hai má đỏ, khóe mắt là nước mắt, nổi bật lên mị sắc vô biên, giống như yêu tinh câu người.
Cô gần như bị lột sạch, nội y lỏng lẻo, quần cũng bị tuột đến bẹn đùi, trong lúc vặn vẹo mang theo xuân sắc vô biên.
Răng gần như cắn đến vỡ vụn, trong cổ họng Giang Đình dâng lên mùi máu tươi.
Anh ta không dám tưởng tượng nếu mình đến muộn một giây thôi, chờ đợi cô sẽ là gì, lúc này ngay cả lòng giết người anh ta cũng có.
Bàn tay cầm chăn phủ lên người cô che chắn thật kỹ, Giang Đình sai bước đi đến chỗ Uông Dã.
“Vương Kình, Vương Kình…”
Uông Dã đau đớn chật vật từ dưới đất bò lên, vừa ngước mắt đã đối diện với ánh mắt cuồng phong của người đàn ông.
Gần như trong nháy mắt đó, sự sợ hãi trước nay chưa từng có bao phủ từ xương cụt lên não bộ.
Anh ta khàn giọng kêu cứu, thế nhưng trong chớp mắt, cổ họng bị bóp chặt, ngay cả tiếng cũng bị kẹt trong chỗ sâu cổ họng.
Giang cẩu sắp được ăn thịt rồi, ngủ ngon tiểu tiên nữ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận