Chương 949

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 949

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

948 Không cân nhắc cho cô ấy sao
Bàn tay Giang Đình dùng sức, Uông Dã giống như con vịt vùng vẫy sắp chết, hai tay bấu vào cánh tay người đàn ông, trong nháy mắt sắc mặt trắng bệch.
“Mày… Mày dám làm thế với tao, á…”
Tiếng kêu đau đớn từ trong kẽ răng tràn ra, Giang Đình bẽ gãy hai tay Uông Dã.
“Vừa rồi mày dùng hai tay này chạm vào cô ấy?” Trong giây lát, hình như Giang Đình trở nên dữ tợn.
“Không, còn thứ này nữa.”
Người đàn ông nhìn về phía dưới bụng anh ta, giọng điệu tùy ý giống như thảo luận thời tiết hôm nay, lại khiến cho da đầu Uông Dã tê rần.
“Giữ lại cũng không có tác dụng gì, vậy thì làm thịt đi…”
“Đừng, đừng mà…”
Uông Dã hoảng sợ lắc đầu, một tay khác bám víu lấy, nằm sấp dưới mặt đất.
Ai ngờ cơ thể bị người ta dùng sức lật, đầu đập vào góc tường đau đến mức gương mặt anh ta trở nên vặn vẹo, đang định kêu cứu lại bị Giang Đình túm tóc kéo đến chỗ bàn ăn bên kia, giống như kéo lê thi thể vậy.
Cùng là phú nhị lớn, một kẻ chỉ lo hàng đêm sênh ca, trầm mê trong tửu sắc, một người lại lăn lộn trong thương trường chìm nổi, độc bá một phương.
Lúc Hàn Triệt đi vào cửa thì nhìn thấy Giang Đình dùng một tay ấn Uông Dã lên bàn, dao gọt trái cây xuyên qua lòng bàn tay anh ta, trong cảnh tượng máu me, gương mặt người đàn ông đau còn vẻ vân đạm phong khinh như xưa, cằm kéo căng, ánh mắt đỏ ngầu.
Giống như dung nham trong núi lửa trước khi phun trào làm cho người ta cảm thấy kinh hãi.
Cho dù quen biết Giang Đình nhiều năm như thế, Hàn Triệt cũng chưa từng thấy anh ta thất thố như vậy bao giờ.
Uông Dã hét thảm một tiếng, hôn mê bất tỉnh.
“Đủ rồi Giang Đình ”
Thấy anh ta còn định ra tay, Hàn Triệt đi lên ngăn cản.
“Đây là địa bàn của Uông Minh Sơn, cậu giết Uông Dã, lão thất phu kia sẽ không bỏ qua cho cậu.”
“Cô ấy còn ở đây, cậu không cân nhắc cho cô ấy sao?”
Thiếu nữ trên giường bị bọc thành kén, chỉ lộ ra gương mặt đỏ ửng ở bên ngoài, môi răng cắn chặt như đang tiếp nhận cực hình.
Hàn Triệt không nhìn nhiều, nghiêng đầu chỉ thấy Giang Đình siết chặt tay, dùng sức nhắm chặt hai mắt.
Lúc anh ta một lần nữa mở mắt ra, mặc dù khó che đậy sự lạnh lẽo nhưng không còn dáng vẻ điên cuồng như vừa rồi.
“Tìm người trói cậu ta lại, mấy tiếng sau ném cho Uông Minh Sơn, nói ông ta quản giáo thủ hạ không tuân quy củ.”
Giang Đình nói xong quay người bế Lâm Chi Nam rời đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận