Chương 95

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 95

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đêm đó hai người cũng không trò chuyện gì nhiều. Chủ yếu là cô hỏi, anh đáp. Từ những câu trả lời ngắn gọn, rời rạc của anh, cô chắp vá được bức tranh về cuộc sống của anh những năm qua. Anh ra ngoài làm việc ra sao, nợ nần trong nhà đã trả gần hết, Hứa Đồng Nhạc cũng thi đậu vào trường cấp 3 ở huyện. Anh phải gánh vác bao nhiêu áp lực, chịu đựng bao nhiêu tủi nhục nhưng vẫn kiên trì bám trụ ở thành phố lớn khắc nghiệt này. Chỉ vì đó là lời cô từng nói, dù bây giờ chỉ còn lại một mình anh, nhưng anh vẫn sẽ hoàn thành lời hứa đó.
Trình Nặc tự biết mình ích kỷ, tàn nhẫn đã trêu chọc tình cảm của thiếu niên vùng quê. Dù ngày ấy cô từng thật tâm muốn giúp anh rời khỏi quê hương nghèo khó, nhưng khi anh thực sự đến thành phố, đứng trước mặt cô, thì cô đã mất đi phần tâm huyết và dũng khí trước đây.
Sau đó, Hứa Đồng Chu đưa cô về nhà. Nói chuyện xong cô nhất quyết muốn rời đi, không muốn ở lại không gian ngột ngạt này thêm một giây nào nữa. Trong bóng tối không nhìn ra được cảm xúc của chàng trai, anh im lặng hồi lâu, cuối cùng cũng quyết định nghe theo cô, như mọi lần trước đây.
Cô ngồi vào ghế phụ của chiếc xe nội địa sản xuất cũ kỹ. Hai người im lặng suốt quãng đường về nhà cô, không ai nói với ai câu nào. Khi đến nơi, xe dừng lại, anh bỗng lên tiếng, giọng khàn khàn, nói muốn được ôm cô lần cuối.
Cô rũ mắt, che giấu cảm xúc hỗn loạn, cuối cùng dang tay ôm lấy thiếu niên ngây thơ ngày ấy giờ đã trưởng thành, chai sạn. Đôi mắt cô ươn ướt, lồng ngực phập phồng.
“Ra khỏi nơi đó là được rồi. Bây giờ cố gắng tu chí làm ăn, cưới vợ thành phố, dựng nhà xây gốc ở đây luôn.”
Cô muốn dùng giọng điệu người chị năm đó để khuyên nhủ, mong anh có một cuộc sống tốt đẹp, nhưng lời vừa tuôn ra lại nghèn nghẹt nức nở, phản bội lại sự bình tĩnh giả tạo của cô.
Hứa Đồng Chu ôm chặt lấy cô như muốn dùng hết sức lực bình sinh, muốn khảm cô vào cơ thể mình. Tất cả đều là sự không cam lòng trong tim anh. Chính cô là người đã cho anh hy vọng, cho anh dũng khí để nhảy xuống khi đối mặt với một vách đá cuộc đời, nhưng giờ đây cô lại là người gạt bỏ hết từng lời mình nói năm đó. Thì ra trước giờ cô không muốn nhắc đến đoạn quá khứ nửa năm đó, coi nó như một sai lầm, chỉ có mình anh luôn đặt nó ở nơi trang trọng nhất sâu trong tim…
Cô vươn tay xoa đầu Hứa Đồng Chu, cảm nhận mái tóc cứng cáp của anh. Sau khi rời vòng tay anh, cô cố gắng khôi phục lại trạng thái ban đầu, mỉm cười gượng gạo: “Em rất ưu tú, phải sống tốt, phải tin tưởng chính mình…”
Nói xong, cô quay lưng bước đi, không dám ngoảnh lại nhìn anh thêm một lần nào nữa.
________________

Dự án B2B bắt đầu khiến Trình Nặc bận rộn đến đầu bù tóc rối. Việc trang hoàng bên trong công ty đã hoàn thành, nhưng còn rất nhiều công việc chi tiết phải hoàn thiện. Hầu hết nhân sự của công ty đều đã có mặt làm việc. Mỗi ngày cô phải di chuyển liên tục giữa bên dự án và giám sát công trình, xử lý hàng núi công việc khiến cô thật sự mệt mỏi, kiệt quệ.
Vào tháng 10, trời bắt đầu chuyển lạnh. Cô vẫn chưa thích ứng được với phương thức kinh doanh của công ty, cảm thấy lạc lõng và áp lực. Mấy lần gọi điện hỏi Trình Trường An khi nào mới cử người từ tổng công ty xuống hỗ trợ như đã hứa, đáp án nhận được luôn là “đang sắp xếp”. Ngày nào cô cũng lê tấm thân kiệt quệ về nhà, vừa đến nơi đã gần như lăn ra ngủ li bì.
Đôi khi tăng ca mệt mỏi, cô sẽ đến một quán ăn nhỏ gần công ty ngồi một mình. Cô gọi một phần cơm đơn giản, cũng không ăn nhiều, chỉ chậm rãi nhai từng miếng, ngồi ngây ngốc nhìn dòng người qua lại cũng xem như một cách thả lỏng đầu óc.
Sau lần nói chuyện với Hứa Đồng Chu thì hai người không gặp lại nữa. Họ như hai đường thẳng cắt nhau một lần rồi vĩnh viễn xa cách. Chớp mắt đã một tháng trôi qua.
Đôi khi cuộc đời chính là như vậy. Một khi hai người lựa chọn cắt đứt liên lạc thì cho dù ở cùng một thành phố, hít thở cùng một bầu không khí, hay thậm chí có liên hệ trong công việc, chỉ cần cố tình lựa chọn lảng tránh thì có thể cả đời không bao giờ gặp lại nhau nữa.
Thỉnh thoảng dậy sớm, nhìn ra ban công vẫn trống rỗng, trơ trọi, trong lòng Trình Nặc khó tránh khỏi cảm giác mất mát, trống vắng. Có lẽ là do quá trình trang hoàng công ty sắp hoàn thành, công ty xây dựng cũng rất bận rộn với các dự án khác. Dạo này bận rộn tối mắt tối mũi nên cô cũng cố tình quên mất chuyện này. Cô không nhắc, Hứa Đồng Chu không đến, chuyện xanh hóa ban công cứ như vậy bị gạt sang một bên, trở thành một lời hứa dang dở.
Tranh thủ hôm nay có nửa ngày rảnh rỗi hiếm hoi, cô đến một tiệm hoa nhỏ gần tiểu khu mua vài loại hoa về nhà, muốn điểm tô cho ban công trống rỗng một chút sức sống, cũng là để lấp đầy khoảng trống trong lòng. Loay hoay cả buổi sáng cũng xong, mồ hôi lấm tấm trên trán. Còn chưa kịp nghỉ ngơi uống ngụm nước thì nghe chuông cửa video truyền đến. Là Tiểu Vương mang tài liệu đến để Trình Nặc duyệt phương án cần điều chỉnh gấp.
Anh vốn là người luôn đi theo Trình Trường An, là trợ thủ đắc lực. Trình Nặc được cử đến Tô Châu, không có ai thân tín giúp đỡ nên ông cử anh đến hỗ trợ, thật ra anh cũng xem như là nửa tài xế kiêm trợ lý cho cô.
Làm việc chung hai tháng nên cũng xem như thân thuộc với Trình Nặc. Thấy cô ở nhà một mình lủi thủi, nghĩ đến cô cũng không có bạn bè ở Tô Châu đất khách quê người liền mở lời mời cô đi ăn tối. Trình Nặc cũng không có ý kiến gì, gật đầu đồng ý. Cô rửa tay, muốn thay bộ đồ thoải mái ở nhà ra trước khi ra ngoài.
Lúc cô thay đồ xong bước ra, thấy Tiểu Vương đang đứng ở ban công nhìn mấy chậu bông cô mới trồng với vẻ mặt thích thú, chỉ cười cười không nói gì. Trình Nặc cũng biết mình không có khiếu trồng cây, mấy chậu hoa nhìn xiêu vẹo, nên mặc kệ anh cười. Hai người vừa đi xuống hầm lấy xe vừa nói chuyện phiếm về công việc.
Đang không biết tìm đề tài gì để nói cho bớt tẻ nhạt, Tiểu Vương tựa như nhớ ra điều gì đó nên buột miệng hỏi: “Vị kỹ sư làm vườn đợt trước cô Trình tìm không tới sao?”
Anh nhớ rõ ngày đó Trình Nặc lo lắng, vội vàng bảo anh lái xe đi tìm chàng thanh niên ấy khắp nơi, bộ dạng sốt ruột đó rất hiếm thấy ở cô.
Trình Nặc không biết trả lời sao, tim hẫng đi một nhịp. Cô làm bộ nhìn di động để che giấu cảm xúc rồi mới mở miệng nói: “Bận việc công ty quá nên tôi chưa hỏi lại. Không tới cũng không sao, có lẽ bên họ cũng đang gấp rút chạy tiến độ, sau này có cơ hội mời xem lại là được.”
Cảm xúc cô cố gắng che giấu bấy lâu nay lại bị một lời nói vô ý làm dậy sóng. Cô cảm thấy không thoải mái lắm, lồng ngực như có tảng đá đè nặng.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận