Chương 95

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 95

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng mà ngay giây tiếp theo cô đã thấy hối hận.

Nguyên Tuấn Sách thô bạo bóp miệng cô, ép cô há miệng ra. Cái cắn vừa rồi dường như đã khơi mào cho dục vọng của anh, đánh thức sự tàn bạo bị chôn sâu trong bản tính. Nguyên Tuấn Sách cắn đầu lưỡi cô, kéo nó ra bên ngoài, hàm răng cắn lên đầu lưỡi non mịn, liều mạng đè xuống, dùng nỗi đau gấp trăm lần cơn đau vừa rồi để dâng trả lại cho cô.

Hạnh Mính há miệng oa một cái, bật khóc, đầu lưỡi bị kéo ra bên ngoài khiến tiếng kêu nức nở không được rõ, tiếng khóc bén nhọn.

Anh hung tàn bất cận nhân tình, dưới háng, vòng eo gầy nhưng rắn chắc vẫn tiếp tục đong đưa, hung hăng đâm bảy tám cái vào trong đóa giá yếu ớt của cô.

Chân Hạnh Mính đang gác trên vai cũng phải run rẩy, Nguyên Tuấn Sách khom lưng, túm lấy hai chân cô ép vào sát bụng, hình như anh còn hận không thể ép hai đùi cô lên trên đỉnh đầu.

Cơn đau khiến Hạnh Mính không rảnh lo đến cảm giác trướng phía dưới âm đạo, tất cả sự quan tâm đều tập trung đến đầu lưỡi của mình. Không biết đầu lưỡi của cô có thể an toàn, không tổn hao gì rời khỏi miệng anh hay không?

Đầu lưỡi bị cắn đến chảy máu, mặt lưỡi bị nứt ra một vết giống như hình dấu răng, máu tươi từ miệng vết thương cuồn cuộn không ngừng chảy ra ngoài, mãi cho đến khi toàn bộ khoang miệng ngập mùi máu, không thể nhìn ra màu sắc nguyên bản của đầu lưỡi.

Nguyên Tuấn Sách lau lau khóe môi, liếm chút máu tươi trên đầu ngón tay cái, không rên một tiếng mà nắm lấy đùi cô, dùng phương thức nguyên thủy nhất, hành động thô bạo nhất để “yêu” cô.

Khoang miệng Hạnh Mính toàn là máu, máu chảy thành dòng khỏi khóe miệng, cô há miệng xin tha dù không thể phát âm rõ ràng. Không thể nuốt máu được, cô đang nằm, không thể nuốt, nếu không sẽ bị sặc chết.

Eo thon gầy của Nguyên Tuấn Sách vẫn liên tục đong đưa, lúc tiền về phía trước lúc lại lùi về sau. Áo ngủ sọc trắng màu xám bị động tác lắc lư của anh mà hỗn độn, vạt áo bị nhấc lên một chút, phác họa ra vòng eo gợi cảm.

Máu trong khoang miệng Hạnh Mính gần như bị anh đâm đến hộc ra, một đợt lại một đợt, máu trào ra khỏi khóe miệng, sắc mặt cô đã không còn vẻ hồng nhuận như vừa rồi, huyết sắc khô kiệt, sinh miệng cứ thể trôi theo dòng máu chảy ra từ miệng vết thương trên đầu lưỡi.

Dục vọng bùng nổ, bắn đến chỗ sâu nhất, sự hung ác và dã tính trong mắt Nguyên Tuấn Sách dần rút đi, có vẻ như anh đã tỉnh táo lại, ánh mắt nhìn cô hoàn toàn thay đổi, không biết là hận hay là yêu, tròng mắt tối đen như lốc xoáy nuốt gọn cả người cô, như muốn lột da rồi nuốt cô vào bụng.

Thật đáng sợ, thật đáng sợ.

Hạnh Mính khóc lóc lắc đầu, tự cảm nhận được máu từ trong miệng chảy ra càng ngày càng nhiều. Cô không biết rốt cuộc mình đã chảy bao nhiêu máu, chỉ là cảm giác dính dính ở hai bên má và khắo khuôn mặt khiến cô cực kỳ hối hận về hành động cắn anh vừa rồi. Hạnh Mính thẩm thề trong lòng, về sau cô sẽ không bao giờ trêu chọc anh nữa.

Trong phòng, âm thanh bạch bạch dâm mĩ cứ quanh quẩn không dứt, trừ âm thanh này, căn bản không còn bất kỳ tiếng động nào khác.

Hạnh Mính hoàn toàn chìm vào hôn mê, nghiêng đầu tùy ý để máu trong miệng chảy ra.

Nguyên Tuấn Sách lại một lần nữa, chọc thủng cửa tử cung, tinh hoàn ra sức va chạm với thịt mềm phía trước, dương vật chôn vào chỗ sâu nhất, phóng thích tất cả. Anh cúi đầu, nhắm mắt, tinh dịch đã tích trong một khoảng thời gian được bắn ra liên tục, mãi vẫn không bắn xong, cuồn cuộn không dứt rót đầy tử cung của cô.

Nguyên Tuấn Sách đặt tay lên vị trí trái tim trên ngực, các ngón tay tái nhợt gắt gao túm chặt lấy quần áo, làn da xuất hiện mấy vệt hồng, anh cau mày, vẻ mặt cực kỳ đau đớn.

“Đau quá.”

“Hạnh Mính, đau quá.”

“Là bởi vì cậu cũng đang đau sao? Nơi này, thật là khó chịu a.”

Nhưng rất nhanh, anh lại giống như hoàn toàn không cảm giác được gì nữa, lộ ra nụ cười vừa méo mó vừa hưng phấn, thoạt nhìn cực kỳ quỷ dị.

“Trong thân thể của cậu có yêu hồn của tôi, vậy nơi này cũng thuộc về tôi, đúng không.”

“Thật tốt quá Hạnh Mính, cậu là của tôi. Đau thêm chút nữa cũng được, như vậy tôi có thể cảm giác được sự tồn tại của cậu.”

Giáo viên thể dục vừa nhìn thấy Hạnh Mính tới, đã tặng cô một bài ca răn dạy không thấy điểm dừng.

“Đang trong thời kỳ mấu chốt của giai đoạn tập huấn, em lại xin nghỉ hai tuần liên tiếp, rốt cuộc em nghĩ như thế nào! Em có còn muốn thi đại học nữa không? Lúc trước thầy đã nói rõ ràng với em rồi, đoạn thời gian này cực kỳ quan trọng, sau khi khai giảng các em còn phải vừa học vừa huấn luyện, hiện tại làm gì có thời gian mà nghỉ dài như vậy!”

Hạnh Mính cúi đầu, bắt tay đặt trước người, yên tĩnh chờ bài ca phê bình kết thúc.

Chẳng bao lâu sau, huấn luyện viên cũng gia nhập đội quân răn dạy, lại không tránh khỏi một lần nghe giảng đạo lý và giáo dục chăm chỉ. Các bạn học bên cạnh đều phóng ánh mắt đồng tình cho cô.

Thầy thể dục nói đến miệng đắng lưỡi khô, ngày hè trời nóng bức khiến ông ấy đổ một thân mồ hôi, rồi lại cảm thấy người trước mặt dù gì cũng là một cô gái nhỏ, cũng nên chừa cho cô chút lòng tự trọng.

“Hạnh Mính này, ngươi không thể chậm trễ như vậy nữa đâu. Em không ngẫm lại thành tích của em xem, nếu thì đại học thì cũng chỉ vào được một trường loại ba, nếu không có thành tích thể dục thêm điểm thì em phải làm sao bây giờ? Thầy đặt kỳ vọng rất cao vào em, không thể nhìn em sa đọa.”

“Thầy ơi, em không sa đọa……”

“Đã xin nghỉ những hai tuần còn nói bản thân không sa đọa! Em nhìn lại mình xem, dáng vẻ vừa yếu ớt vừa trắng bệch. Em mà còn trốn ở nhà nhiều thêm một ngày nữa, phỏng chừng đến chạy nửa vòng cũng thở dốc!”

Thầy thể dục phát hiện mình lại bắt đầu dong dài, bóp eo vẫy vẫy tay nói: “Em đi khởi động, làm nóng cơ thể trước đi. Hôm nay không cần phải huấn luyện cường độ cao.”

Hạnh Mính gật đầu, vẻ mặt ấm ức tủi thân như có thể ngay lập tức rơi hai giọt nước mắt, một nữ sinh đến cạnh vỗ bả vai cô: “Không sao chứ?”

Cô lắc đầu.

“Gần đây trời nắng nóng, tính tình thầy giáo cũng không tốt, cậu đừng để trong lòng.”

“Ừm.”

Cô cũng biết mình không nên xin nghỉ, nhưng chuyện này sao có thể trách cô, vì sao không ai đi phê Nguyên Tuấn Sách ấy!

Chẳng qua, ngẫm đi ngẫm lại, nếu thật sự để anh đến đây nghe phê bình, phỏng chừng không ai ở đây có thể sống sót.

Cứ tưởng tượng như vậy, trong lòng cũng dễ chịu hơn một chút.

Làm vài động tác làm nóng người xong, Hạnh Mính bắt đầu chậm chạy, mới chạy được một lúc, cô đã cảm thấy cơ thể có chút vấn đề, hai chân nặng nề, cứ như bị một cổ lực lượng vô hình lôi kéo, khiến cô mấy lần suýt té ngã.

Hạnh Mính hoảng sợ túm lấy vạt áo trước ngực, không phải thật sự giống như thầy thể dục nói chứ? Cô hiện giờ yếu ớt đến mức chạy nửa vòng đã thở gấp.

Chưa từ bỏ ý định, Hạnh Mính cắn chặt răng răng, nâng hai cẳng chân nặng như chì, căng da đầu tăng tốc, cả người như bị một lực lượng lớn kéo lại, chân bắt đầu run lên, hô hấp dồn dập, sắp thở không ra hơi.

Hạnh Mính không dám dừng lại, đôi mắt mở to, nhìn chằm chằm dưới chân, sợ ngay giây tiếp theo bản thân sẽ ngã sấp xuống, mỗi một bước đều cực kỳ gian nan, gan bàn chân Cứ dẫm xuống đất là lại như không muốn rời đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận