Chương 95

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 95

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vẻ mặt của anh rất bình tĩnh, nhưng Cố Nhan lại cảm thấy sóng mũi mình cay cay, hạnh phúc đến quá bất ngờ khiến cô bắt đầu nghi ngờ mọi thứ trước mắt.

Sẽ không phải là mơ, đúng không?

Cô thấy Chu Quân Ngôn cúi người, đưa tay lên nhẹ nhàng xoa mặt cô rồi nhỏ giọng tỉ tê: “Sau đó, em thật sự đến rồi.”

Hạnh phúc, băn khoăn, áy náy còn cả tự trách, những tâm trạng khác nhau lần lượt xuất hiện trong lòng cô, Cố Nhan ửng đỏ hai mắt bổ nhào vào lòng Chu Quân Ngôn.

“Xin lỗi xin lỗi xin lỗi anh!”

Chu Quân Ngôn cẩn thận ôm lấy cô, không để cho cô bị ướt mưa, trái tim thấp thỏm không yên của anh cuối cùng cũng được sưởi ấm.

Anh tiếp nhận hết tất cả những tâm trạng của Cố Nhan, vỗ nhè nhẹ lên lưng cô, giọng nói dịu dàng như dỗ dành một đứa trẻ: “Xin lỗi vì cái gì?”

Cố Nhan nghe giọng điệu của anh, nước mắt rơi càng dữ dội hơn.

“Xin lỗi anh vì tất cả! Làm trái với mong muốn của anh, làm ra những chuyện như vậy với anh, lừa gạt và ép buộc anh phải ở bên em, xin lỗi anh vì tất cả. Em không nên làm tổn thương anh huhuhu Chu Quân Ngôn… Em sai rồi…”

Chu Quân Ngôn nhìn người trong ngực khóc không thành tiếng, trong lòng tràn ngập tình cảm yêu thương đan xen sự đau lòng.

Cảm giác xa lạ này, trừ cô ra thì không một ai có thể cho anh nữa.

“Không sao hết, đã qua rồi.” Anh nghe thấy bản thân mình nói.

“Anh không nên tha thứ cho em dễ dàng như vậy.” Nước mắt của Cố Nhan thấm ướt cả cổ áo anh, cô nhỏ giọng nghẹn ngào nói.

Rất lâu sau đó, cô nghe được giọng nói bất lực của Chu Quân Ngôn: “Anh tha thứ cho em, như vậy không tốt sao?”

“Được, cả đời này của anh tốt nhất là ở bên em, nhưng mà…” Cố Nhan ngẩng đầu, quấn quýt nhìn anh, nói một cách đắn đo tính toán: “Người như em cũng có thể có hạnh phúc sao? Em có thể mang đến hạnh phúc cho anh không?”

Ánh mắt Chu Quân Ngôn nhìn cô sâu thẳm, anh lau đi giọt nước mắt trêи má cô, rồi nhanh chóng ôm cô càng chặt hơn, anh dán vào tai cô nhỏ giọng nói: “Ngoài em ra, không ai có thể.”

Thì ra, cảm giác được yêu lại tuyệt đến như vậy, Cố Nhan vùi đầu vào cổ anh, lần đầu tiên nghĩ đến điều này.

Mưa đã tạnh dần, vầng trăng bị đám mây che phủ một lần nữa hiện ra trêи đầu họ.

Hai người im lặng ôm nhau, chợt Cố Nhan hỏi anh: “Năm tháng sau chúng ta vẫn ở bên nhau, đúng không anh?”

Yết hầu của Chu Quân Ngôn trượt lên xuống, anh nắm lấy vai cô, dưới ánh trăng nhìn cô lộ vẻ xúc động: “Chỉ cần em không rời xa anh.”

Cố Nhan dùng sức lắc đầu: “Em sẽ không, chỉ cần anh không đuổi em đi, em mãi mãi cũng sẽ không rời xa anh.”

Một buổi tối lãng mạn như vậy, nếu như không có nhiều muỗi e rằng còn tuyệt vời hơn. Sau khi đuổi con muỗi đang định hút máu trêи tay mình đi, cô thúc giục Chu Quân Ngôn:

“Chân của em sắp không đứng vững rồi, hay chúng ta về nhà thôi, đứng đây nhiều côn trùng quá đi.”

“Được.”

Vẻ mặt Chu Quân Ngôn thản nhiên cầm lấy chậu sen đá mà cô để dưới đất lên, khom người quay lưng với cô.

Cố Nhan sửng sốt cất giọng: “Anh muốn cõng em?”

“Lên đi.”

Trong mắt hiện ra tia tình cảm nồng nàn, Cố Nhan cảm thấy cô bây giờ đúng là chỉ khiến người khác ghét rồi, trước đây cô không mít ướt như thế.

“Chu Quân Ngôn, xe của anh đâu?” Cô vịn chặt vào người anh, thuận miệng hỏi.

“Chắc bị kéo đi rồi.” Anh nói một cách hờ hững.

“Thật hay giả thế?” Cố Nhan mở to mắt.

“Giả đấy.”

“Nhưng mà, chỗ này cách nhà chúng ta xa lắm đấy.” Cố Nhan đau lòng nói.

“Ôm chặt vào một chút.”

Cố Nhan nhìn con đường mà cô đã đi bao nhiêu năm, những tiệm tạp hóa cũ kỹ đã bị tất cả các cửa hàng thay thế. Cô nghĩ đến vô số lần muốn nói với Chu Quân Ngôn, bảy năm trước chính tại nơi đây, cô vừa gặp đã yêu anh.

Nhưng rồi thời gian vô tình làm thay đổi rất nhiều thứ, có những chuyện cũng không còn quan trọng nữa. Nhưng cô nghĩ có lẽ cả đời này mình không thể nào quên được buổi tối hôm nay.

Con đường Chu Quân Ngôn cõng cô đi qua chỉ là con đường bình thường trong thành phố này, đây cũng là một đêm bình thường nhất trêи đời. Cô lại ngước nhìn mặt trăng trêи trời đêm, như thể ngay từ đầu nó đã bên cạnh họ.

Cố Nhan ôm chặt Chu Quân Ngôn, nhắm mắt lại.

Nếu như mặt trăng có thể nghe lời cầu nguyện, vậy thì xin hãy tiếp tục đồng hành với anh và cô trong đoạn tình yêu giản đơn này.

73

Vào cuối ngày, trời bắt đầu mưa nhẹ khi hai người lái xe trở về nhà.

Nhìn những hạt mưa rơi bên ngoài cửa kính xe, Cố Nhan thầm nghĩ, mưa mùa hè luôn thất thường như vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận