Chương 95

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 95

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tin xấu chính là — Nhậm, Sơ, Tuyết!

Mình phải vất vả lắm mới chấp nhận được việc cậu cong, thế mà cậu đi cặp kè hẳn với hoa khôi của trường luôn!

Chuyện lớn như vậy mà cậu lại không nói cho người bạn thân nhất của cậu biết!

Là mình đó!

Bạn của cậu đó!”

“Đau, đau, đau quá…”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhậm Sơ Tuyết bị Đào Nhã Nhã bóp nắn như nhào bột mì, cơn buồn ngủ chưa tiêu tan trong nháy mắt cũng không còn sót lại chút gì.

“Mình đã nói với cậu rồi mà……”

“Hả?

Còn dám ngụy biện?

Có phải muốn mình dùng cực hình để hầu hạ cậu không?”
Đào Nhã Nhã nhướng mày.

“Mình……

Lúc trước không phải mình đã nói với cậu rồi sao……

Mình với chị họ của Trần Hạo…… chị họ anh ấy chính là Cố Ngưng.”
Nhậm Sơ Tuyết càng nói giọng càng nhỏ, sức lực càng ít đi.

“Chị họ của anh ấy chính là Cố Ngưng”
Chín chữ ngắn ngủi này bao hàm lượng tin tức quá lớn, Đào Nhã Nhã bị sốc đến mức một lúc lâu sau vẫn không nói nên lời, cô ấy lập tức hít vào một hơi khí lạnh, giọng nói run run.

“Cho nên, cậu không chỉ yêu đương với hoa khôi trường còn làm chuyện đó với nhau?”

“Cậu đừng nói lớn tiếng như vậy,”
Nhậm Sơ Tuyết lo sợ, cô bịt miệng Đào Nhã Nhã lại,
“……

Chúng ta không yêu đương với nhau.”
Khi đề cập đến mối quan hệ còn chưa rõ ràng giữa hai người, giọng nói của Nhậm Sơ Tuyết trở nên hơi chua xót.

Thậm chí ngay cả khi hai người làm tình, trong lúc cao trào hoan ái, Cố Ngưng cũng chưa từng nói với cô một câu thích nào cả.

Cố Ngưng không thổ lộ, nhưng cô càng không dám thổ lộ.

Tiến thêm một bước, là liễu ám hoa minh, tương lai tươi đẹp, hay là vạn kiếp bất phục không thể quay đầu?

Cô không chắc chắn, cũng không muốn thử.

Lỡ như Cố Ngưng không muốn nghiêm túc với cô, lỡ như Cố Ngưng chỉ thích cơ thể của cô, tất cả dịu dàng cũng chỉ là món quà tặng kèm ngoài tình dục mà thôi.

Vậy sau đó cô nên làm gì với chính mình đây. Đào Nhã Nhã nhận ra có gì đó không ổn:
“Hai người còn chưa xác định quan hệ à?”

“Không, không có…”
Nhậm Sơ Tuyết gượng cười.

“Sơ Tuyết, cậu hãy thành thật nói cho mình biết, hiện tại cậu và Cố Ngưng rốt cuộc là mối quan hệ gì.”
Vẻ mặt của Đào Nhã Nhã cũng trở nên nghiêm túc.

“Mình cũng không biết, có lẽ là hơn cả bạn bè bình thường một chút…

Bạn bè có lợi ích chăng?”
Giọng nói của Nhậm Sơ Tuyết nhỏ đến mức gần như không nghe được, giọng nói nghe như sắp khóc.

“Aiz, không sao, không sao đâu mà, cậu đừng khóc nha, tục ngữ nói rất đúng, nữ theo đuổi nam thì cách một lớp màn, nữ theo đuổi nữ thì chính là cách nhau một lớp giấy, dễ làm lắm.”
Đào Nhã Nhã thấy tâm trạng của cô suy sụp, vội an ủi cô:
“Đối phương không chủ động thì cậu chủ động đi, hai người đều là nữ hết mà, nếu cả hai đều chờ đối phương chủ động thì không phải sẽ phải đợi đến lúc sông cạn đá mòn ư?”
Nhậm Sơ Tuyết cảm thấy Đào Nhã Nhã nói rất đúng.

Nhưng vài ngày sau khi cô ngẩn người nhìn điện thoại, lại cảm thấy những lời này đối với tình trạng của cô và Cố Ngưng mà nói, không hề có ý nghĩa gì cả.

Giống như lúc nào cô cũng không nhịn được nghĩ về Cố Ngưng, không có cách nào để ngừng lại. Đã bốn mươi lăm phút trôi qua kể từ khi cô gửi tin nhắn cuối cùng.

Vừa vặn là thời gian của một tiết học.

Nhậm Sơ Tuyết nằm sấp trên bàn, đôi mắt trông mong nhìn điện thoại di động.

Cô không biết, đối với người đang thầm mến người khác mà nói. rốt cuộc là việc phải nghe giáo sư hói đầu trên bục giảng giảng bài giống như niệm kinh khó khăn hơn, hay là sau nhiều lần xem điện thoại di động vẫn phải tiếp tục chờ đợi đối phương trả lời tin nhắn càng khó khăn hơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận