Chương 95

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 95

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thời Thác thở dài một hơi, đưa tay giúp cô lau khô nước mắt, nhẹ nhàng dỗ cô, “Đào Đào, nếu mệt mỏi quá thì em phải làm cho mình thấy dễ chịu hơn. Về sau anh sẽ ở bên cạnh em, chúng ta cùng nhau nỗ lực biến để có thể tốt hơn được chứ?”

Đào Đào nhìn anh, trong mắt anh đọng lại một tần sương mù, nhưng cô không thể khóc nữa.

Có lẽ cô thật sự cũng có thể thử một lần sống cho chính mình.

Có lẽ cái chết của Đào Thanh không phải là lỗi sai của cô.

Anh trai, anh cho em tuỳ hứng một lần có được không?

_______________________

Qua sinh nhật của Thời Thác thì năm 2012 cũng bước vào cuối năm.

Vào ngày đầu năm mới 2013, Giang Vọng giúp Thời Thác dọn nhà.

Cùng tòa nhà với căn hộ mà Đào Đào đang ở, anh thuê căn hộ trên nhà cô 2 tầng.

Căn hộ không lớn, đồ đạc trong nhà cũng hơi cũ nhưng gần trường của bọn họ, cũng tiện cho anh chăm sóc cô.

Sau khi Thời Thác dọn nhà, mỗi buổi tối Đào Đào chờ Tôn Tuệ Tuệ rời khỏi cô ôm cặp sách và bộ đồ ngủ chạy đến nhà anh, ngày hôm sau hai người cùng đến trường.

Thời gian trôi qua, hai người đã hoàn thành xong một học kỳ, kỳ thi cuối học kỳ một cũng đã kết thúc, kỳ thi cuối kỳ của lớp 11 và 12 giống nhau.

Thời Thác không khẩn trương về việc này, anh là một người trầm tính, những dao động cảm xúc duy nhất là Đào Đào nên sau khi kết thúc kỳ thi anh cũng không có cảm giác gì nhiều.

Từ sau sinh nhật của Thời Thác, Thời Hữu cũng không gọi điện thoại hay hỏi gì anh, có điều khi chuyển nhà Thời Thác ký hợp đồng thuê nhà và giao tiền đặt cọc anh có dùng thẻ tín dụng quẹt một số tiền, ông hẳn có thể nhận được tin nhắn.

Với số tiền như vậy, Thời Thác cũng không có biện pháp nào mà vừa dọn nhà vừa không dùng tiền của ông.

Tuy nhiên, Thời Hữu vẫn luôn không có động tĩnh gì, Thời Thác cũng hỏi.

Chỉ trong nháy mắt kỳ nghỉ đông đã đến.

Sau kỳ nghỉ đông, Thời Thác cũng không chuyển về nữa.

Hai người gần như đã sống chung với nhau, quần áo và đồ dùng sinh hoạt của Đào Đào đã dần từ trong nhà chuyển đến nhà của Thời Thác.

Hôm nay Tôn Tuệ Tuệ làm cơm trưa cho Đào Đào, dọn dẹp phòng bếp sạch sẽ, bà gõ cửa phòng của cô.

“Đào Đào, dì có việc muốn nói với con.”

Cô gái nhỏ nghe vậy ngẩng đầu khỏi sách bài tập đi ra mở cửa.

“Dì phải về quê sao ạ?”

Mỗi năm khi tết đến, Tôn Tuệ Tuệ đều về quê trước mấy ngày.

Năm trước cũng vào thời gian này, Đào Đào dọn đến nhà Thẩm Dương ở suốt một tháng.

“Ừm, năm nay tuy Tết muộn nhưng trong nhà dì có chút bận rộn. Dì đã nói với mẹ con rồi, con thu dọn đồ đạc rồi chuyển đến nhà cậu ở đợi đến mùng tám dì sẽ về.”

Đào Đào nghe vậy, đưa tay vén tóc mái qua tai nhẹ nhàng dạ.

Sau khi Tôn Tuệ Tuệ đi, cô ngồi ở mép giường bắt đầu đờ người.

Mỗi năm nghỉ đông cả gia đình của Thẩm Dương sẽ dọn đến căn biệt thự ở trung tâm thành phố.

Nhưng Đào Đào không muốn đi, Thẩm Dương và Thẩm Nghiên thì không sao, còn mợ thì không thích cô lắm.

Cô không thấy thoải mái khi sống ở đó.

Năm trước không sao, năm nay cô và Thời Thác ở bên nhau nên cô không có ý định đi.

Có điều cô không biết nên nói như thế nào.

Lúc này thở dài, Đào Đào cầm chìa khóa trực tiếp đóng cửa đi lên lầu.

Sau khi dọn đến đây, Thời Thác đưa chìa khóa nhà cho cô.

Leo lên hai tầng lầu, cắm chìa khóa vào ổ Đào Đào đẩy cửa bước vào nhà.

Trong phòng máy sưởi được mở hết mức, dụng cụ vẽ tranh chất đống lộn xộn ở phòng khách, chàng trai mặc bộ quần áo màu đen ở nhà, ngồi trên thảm, tay cầm bút chì đang phác hoạ.

Chắc do nghe được tiếng từ huyền quan, Thời Thác quay đầu lại nhẹ giọng nói, “Dì đi rồi à?”

Đào Đào gật đầu, thay dép đi đến chỗ anh và ngồi xuống, “Dạ.”

Giọng nói hơi mệt.

Thời Thác đưa tay lên sờ tóc cô, nhìn hàng mi dài choàng tay đem người ôm cô vào lòng, “Em làm sao vậy? Buổi tối hôm nay không ăn cơm hả?”

Đào Đào lắc đầu, thu mình lại trong vòng tay anh, “Không phải, dì về quê rồi em phải đi đến nhà cậu ở.”

Thời Thác nghe vậy, tay cầm bút dừng một chút, cúi đầu xuống.

Suy nghĩ một lát anh cúi đầu hôn lên chóp mũi cô, hỏi cô “Có phải em không muốn đi không?”

Cô gái nhỏ trong lòng như làm nũng, dùng hai tay ôm lấy cổ anh rồi ngồi trên đùi.

“Em không muốn đi, em muốn ở cùng anh.”

Thời Thác xoa tóc cô, thấp giọng cười.

“Nhóc con, sống với anh thì ăn cái gì hả?”

Hai người đều không biết nấu cơm, nghĩ đến có chút đau đầu.

Trước kia Tôn Tuệ Tuệ ở đây Thời Thác chờ Tôn Tuệ Tuệ đi rồi mới xuống lầu ăn cơm cùng cô, bây giờ Tôn Tuệ Tuệ đi rồi bỗng có chút phiền toái.

Bình luận (0)

Để lại bình luận