Chương 95

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 95

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“A, thật sự là không biết tốt xấu, tôi đã nói rồi đúng không, đừng ở trước mặt tôi nhắc đến người đàn ông khác!”

Hắn cầm lấy roi ngựa đặt một bên , ấn bả vai cô đè ở trên giường, hướng về phía trên lưng mà quất xuống, roi ngựa cứng rắn đem lưng cô quất đánh đến mức máu chảy ròng, khuôn mặt Khôi Minh âm trầm, ánh mắt tràn đầy hận ý gần như muốn đem cô bóp nát, lực đạo trong tay càng lúc càng lớn, không ngừng vung lên mà quất đánh.

Khuynh Thành từ thét chói tai đến dần dần không có phát ra tiếng động, hắn lột sạch quần áo trên người cô , cởi bỏ quần, từ bên hông vứt bỏ trên mặt đất, Khôi Minh tách hai chân cô ra, cúi đầu dùng con ngươi khiếp người nhìn cô như muốn đem cô nuốt vào trong bụng.

“Khuynh Thành, mở mắt nhìn tôi!”

Cô bị đánh không còn bất cứ sức lực gì, Khôi Minh bóp mặt cô , áp bách cô mở mắt ra, gương mặt trước mắt quá mức trắng nõn nhưng ngũ quan bây giờ đang biểu hiện sự ác độc âm lên.

“Bộ dáng này của chị thật thiếu chịch, tôi nên đến lấp đầy hư không trong cơ thể chị mới đúng, chị cũng khát vọng cùng tôi làm tình , phải không? Thư sinh của chị cũng rời chị mà đi, chỉ có tôi là có thể vẫn luôn ở bên cạnh chị!”

“Ma quỷ…” thanh âm cô nghẹn ngào khó nghe, “Sao cậu lại không chết đi !”

Hắn cúi đầu, từ trong lồng ngực phát ra từng đợt tiếng cười đáng sợ .

Ngón tay thon dài chậm rãi từ đùi khô ráo ma xát dâm đãng, đột nhiên hướng vào trong đẩy hông cắm vào, cô ngẩng đầu lên phát ra một tiêng –hừ–thống khổ .

Khôi Minh ngẩng đầu, tóc đen trên trán che đậy ánh mắt tối tăm đến mức tận cùng của hắn , dưới hàng mi dày rậm , là tầm mắt không hề chứ bất cứ sự trìu mến nào , cô biết mình xong rồi.

“Thú vị ….dám khiêu khích, tôi đây liền để chị biết thế nào gọi là sống không bằng chết .”

Không có bất luận chất bôi trơn gì, hắn lại cắm tiến vào sâu hơn, thống khổ quen thuộc, bức nước mắt cô chảy ròng, Khôi Minh nâng mông cô lên, sờ đến dấu vết mà mình đã tạo ra, nhìn dương vật còn lưu tại bên ngoài một nửa , không chút lưu tình hướng vào bên trong mà cắm lút cán.

Môi âm hộ phấn nộn bị cưỡng chế đẩy ra, từ bên ngoài đều có thể nhìn ra được sự xé rách, chung quanh bắt đầu phiếm hồng, dương vật thô to bị âm đạo gian nan nuốt vào, quá trình cắm vào cũng không dễ chịu, Khuynh Thành đã vài lần thét chói tai vươn tay cào hắn.

Thống khổ giãy giụa trong mắt hắn lại tựa như đang xem trò cười.

“Thật là, sớm biết rằng sẽ thống khổ như vậy, vừa rồi khiêu khích tôi làm cái gì? Tao bức cũng bị tôi cắm rách không phải sao? Tôi không cho chị được thoải mái, thì cũng chỉ có thể cho chị thống khổ, để chị phải nhớ cho thật kỹ!”

Cô nằm ở trên khăn trải giường màu đen, vết thương bị quất đánh vừa rồi lại trầy da đổ máu, ở trên giường cọ ra từng đường vết máu, đau đớn như bị bỏng , cô tuyệt vọng khóc lớn.

“Tiểu Minh… Ô tôi đau, tôi đau a! Tha cho tôi, không được… Cậu tha cho tôi a!”

Hắn cúi đầu híp mắt, đình chỉ tiết tấu cắm vào rút ra ở hạ thân , ngón tay sờ đến trên ngực cô, nơi đó bị vẽ ra một đường vết sẹo, mặt trên còn có dấu vết đường may khâu lại .

“Đây là cái gì?” Ngữ khí của hắn đột nhiên trở nên khủng hoảng , “Ai đã đem làn da của chị cắt ra! Ai ! Có người đem trái tim chị lấy ra sao!”

“Không… Không có.”

Khôi Minh bóp chặt cổ cô cúi đầu chất vấn, “Có phải lão già thúi bán đồ vật kia hay không! Một người đàn ông lưng còng lấm la lấm lét ?”

Khuynh Thành khóc lóc gật đầu, cầu xin hắn nhẹ một chút, “Hắn chỉ cắt ra, nhưng không đem trái tim tôi lấy đi, không có.”

Sau kinh hồn táng đảm ,hắn nhẹ nhàng thở ra, Khôi Minh bị sự ngu xuẩn của mình chọc cười.

Nếu là thật đem trái tim lấy đi, cô bây giờ làm sao có thể ở dưới thân hắn bị chịch đến xin tha được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận