Chương 95

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 95

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Từ trước đến nay, Minh Bạch chưa từng nói một câu yêu cô. Nhưng lại nói với Mạt Hà, lại nói với Mạt Hà… Đồ khốn kiếp, khốn kiếp, khốn kiếp!
Chi Đạo thầm nghĩ: Nếu cô thật sự dám hỏi thẳng, anh nhất định sẽ nói đúng vậy, sau đó nói xin lỗi rồi lưu loát chia tay rời đi, nói rằng anh chỉ chơi đùa với cô mà thôi. Tên hotboy thời cấp hai cũng đối xử như vậy với bạn ngồi cùng bàn của cô. Có vết xe đổ ngay trước mắt, Chi Đạo chẳng dám rút dây động rừng (3). Sau đó…
(3): Rút dây động rừng: ý nói rút một sợi dây làm rung chuyển đến cả một khu rừng.
Nếu ngả bài với Minh Bạch, mối quan hệ của hai người tám phần sẽ kết thúc. Nhưng cô là dân cờ bạc.
Đôi mắt Chi Đạo đột nhiên đỏ lên, nghiêng đầu không muốn nhìn thẳng vào mắt anh.
Vì sao mới chỉ yêu đương một lần lại khiến cho bản thân trở nên hèn mọn như vậy? Sợ mất đi, sợ anh khó chịu, còn sợ bản thân sẽ không trở thành lựa chọn của anh? Rõ ràng Minh Bạch mới là người xấu, lại làm cho cô trở thành tội nhân! Chi Đạo khổ sở phát hiện, thì ra từ sâu trong tiềm thức, cô cũng cảm thấy cô kém hơn Mạt Hà.
Trong lòng mỗi người đều có chút máu cờ bạc: Không cam lòng phó mặc cho ông trời, không muốn để chuyện cứ thể qua đi, luôn ôm theo kỳ vọng may mắn sẽ tới mà như thiêu thân lao đầu vào lửa, hy vọng tàn cục có thể trở lại như lúc ban đầu.
Cho nên Chi Đạo mới không dứt khoát chia tay với Minh Bạch.
Cho dù anh khiến cô thống khổ bất kham.
Chi Đạo bình tĩnh, cứ như hai người đang hàn huyên nói chuyện bình thường: “Cô Mạt là người như thế nào?”
Minh Bạch ngập ngừng một chút rồi nói: “Cô ấy là một người đáng thương.”
Chi Đạo cảm thấy lúc này mình đúng là thiên sứ, rõ ràng trái tim đã máu chảy đầm đìa mà vẫn muốn im lặng che giấu nỗi chua xót: “Cô ấy làm sao?”
“Cô ấy mất đi người mà mình yêu nhất. Cho nên thỉnh thoảng cô ấy sẽ phát bệnh, nhận nhầm người” Minh Bạch ngừng một lúc, rồi nói: “Chi Đạo, lần đầu tiên em thấy cô ấy ngồi trên người anh là bởi vì cô ấy phát bệnh lại uống rượu say, cộng thêm anh rất giống anh trai, cho nên cô ấy nhầm anh thành người mà cô ấy thích.”
Kịch bản nam phụ thế thân?! Mạt Hà mất đi người mình yêu nhất, vì thế Minh Bạch cam nguyện trở thành thế thân cho người nọ, để an ủi Mạt Hà?! Còn cô chỉ là người qua đường Giáp, hạng vô danh tiểu tốt? Cuối cùng nam phụ thâm thành công lên chức, chiếm được người đẹp, còn cô chỉ là người đi mua nước tương (4)?
(4): Người đi mua nước tương: tiếng lóng, có nghĩa là người qua đường, không có vai trò gì quan trọng, chỉ thoáng xuất hiện rồi biến mất.
Chi Đạo lại miên man suy nghĩ. Ý đồ dùng ý tưởng nực cười này để khiến bản thân vui vẻ, giảm bớt bi thương.
Thấy cuộc nói chuyện sắp rơi vào con đường chết, Minh Bạch lại chốt hạ một câu, tính ổn định cục diện: “Chi Đạo, anh không có tình cảm nam nữ với cô ấy. Cô ấy cũng là người hiểu chuyện thành thục. Trước đây Mạt Hà đã từng giúp anh, nhưng anh chỉ coi cô ấy như chị gái mà thôi.”
Không có? Không thể phủ nhận, những lời này lại chạm vào trái tim cô, lừa cái trái tim ngây ngô non nớt của cô một lần nữa. Thế cho nên, nỗi chua xót cứ như vậy đã được anh hóa giải hơn một nửa, chỉ còn thừa lại lòng ghen tị kệch cỡm: Hiểu chuyện thành thục, đây mới là “chị gái” chân chính của anh, so với “chị gái” giả như cô, cao thấp phải trái hiện rõ ràng.
Chi Đạo đã quên cô cũng là cô gái hay ghen, ngữ khí tự nhiên hỏi: “Con người của cô Mạt thật tốt. Minh Bạch, em không có ý hoài nghi gì đâu. Chỉ là em nhất thời hứng khởi, tò mò, cảm thấy cô Mạt xinh đẹp như vậy, chỉ số thông minh lại cao, bạn trai cô ấy nhất định rất hạnh phúc, anh cảm thấy sao?”
“Bạn trai cô ấy đúng là rất hạnh phúc.”
Là một thiên sứ nhỏ thì phải an ủi những người đang chìm trong biển khổ của tình yêu: “Không sao đâu, rồi sẽ có một ngày nào đó, anh cũng sẽ có được loại hạnh phúc này.”
Nam phụ phản công. Minh Bạch, tôi con mẹ nó xem trọng anh.

Đau không?
Minh Bạch chỉ đang đơn giản là trần thuật một sự thật mà thôi.
Đau không?
Cô sẽ không biến thành ác ma chỉ vì lời khen thẳng thắn của Minh Bạch dành cho Mạt Hà đâu nhỉ?
Đau không?
Đừng hỏi. Minh Bạch có lý do của bản thân anh, cô có thể khiến anh đổi ý sao? Cô có thể nói rằng cô không thích nghe những lời này sao? Cô có kiêu ngạo của mình. Cô sẽ không để bụng, ai sẽ để ý một người sắp mất đi lý tưởng chứ?
Đau không?
Đúng vậy. Cứ để mình cô gánh chịu nỗi đau này là được rồi.
Nhưng lòng tự trọng của cô nói cho cô biết, cô không được phép kêu đau.
Cô sẽ không nói cô đang đau cho Minh Bạch biết. Vĩnh viễn sẽ không.
Minh Bạch nghe thấy Chi Đạo nói vậy, vui vẻ mỉm cười, lộ ra má lúm đồng tiền. Lời nói như u linh, êm tai lại mị hoặc.
“Chi Đạo. Làm bạn trai của em là hạnh phúc nhất.”
Chi Đạo đã biết từ lâu, với cái vẻ ngoài phong hoa tuyệt mỹ này, cộng thêm một câu dỗ dành ngon ngọt, có nữ sinh nào có thể chống lại chiêu này của Minh Bạch? Chi Đạo, chính mày nhìn lại mày của bây giờ đi, anh chỉ vừa mới dỗ ngọt một câu, trái tim ngốc nghếch của mày đã tự tan chảy rồi, lại còn muốn vô nghĩa phản cố (5) bao che cho hành vi phóng đãng của anh!
(5): Vô nghĩa phản cố: 义无反顾: lớn loại là vì chính nghĩa, đạo nghĩa, ko do dự, ko quay đầu nhìn lại, biết là sai nhưng vẫn muốn nghe theo.
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Chờ một chút. Chi Đạo nghĩ: Chỉ chờ thêm một chút. Cô vẫn còn luyến tiếc, vẫn chưa muốn kết thúc. Lúc này hai người mới vừa bắt đầu yêu đường, làm sao có thể nói chia tay là chia tay. Nếu thật sự muốn làm rõ chân tướng, xin hãy cho cô chút thời gian để cô gom đủ dũng khí, thừa nhận chân tướng sau khi hai người đường ai nấy đi.
Có lẽ, đến ngày đó, trái tim cô đã đóng băng.
“Em thật sự phải đi rồi.”
Chi Đạo đi đến trước cửa, đột nhiên ngừng lại: “Minh Bạch.”
“Chúng ta cùng nhau cố gắng thi đỗ Bắc Đại nhé.” Câu này càng giống như nói cho cô nghe thì đúng hơn.
Sau đó Chi Đạo mơ hồ đáp lại: “Được.”
Ánh mắt thiếu niên lóe sáng, như chứa đựng vì sao lấp lánh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận