Chương 95

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 95

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đi trở về phòng, Tô Duyệt trực tiếp nằm lên giường.
Theo thói quen lấy điện thoại di động ra, sau đó liền thấy được Vương Ngọc gửi cho mình một đoạn giọng nói dài cùng tin nhắn.
Còn có Thẩm Thần gửi cho chính mình một đoạn video.
Tô Duyệt không có trước tiên đi xem tin nhắn mà Vương Ngọc đã gửi, cô nhấn mở video trước.
Khi thấy nội dung của video đó là ngày hôm qua năm người đàn ông kia đã làm chuyện đó với mình, tim Tô Duyệt run lun.
Chịu đựng sự sợ hãi, cùng thân thể đang phát run, Tô Duyệt nhanh chóng xem hết nội dung lớn khái của video kia.
Cũng biết được tất cả chân tướng.
Nguyên lai, suy đoán trước đó của cô là không sai.
Bên người xuất hiện sáu người đàn ông, tất cả lại đều là khách hàng mà cô từng phục vụ qua.
Bọn họ lấy danh nghĩa công việc, làm cô trở thành nô ɭệ tìиɧ ɖu͙© trong phòng trải nghiệm.
Cô không biết chân tướng sự việc, cho rằng chính mình thật sự là đang làm thêm, thậm chí vì kiếm được tiền mà đắc chí.
Nếu không phải Vương Ngọc bỗng nhiên sinh ra tâm tư khác, muốn thoát ly tổ chức của bọn họ, sau đó dẫn đến sự trả thù của bọn họ.
Có lẽ cho đến bây giờ, cô còn mơ mơ màng màng.
A, không đúng. Vương Ngọc cũng không phải là người tốt lành gì.
Anh cũng đang lừa gạt cô, có lẽ lại là một người đàn ông lừa dối tình cảm của cô……
Nghĩ đến Giang Hoài trước đây, cuộc hôn nhân ngắn ngủi bị lừa dối của mình, trái tim Tô Duyệt đau nhói không thôi.
Tại sao, đàn ông đều thích gạt người như thế, thích nói dối như vậy……
Xem hết video, Tô Duyệt cũng không đọc tin nhắn mà Vương Ngọc gửi cho mình.
Cứ ngồi như vậy một lúc, rồi lau nước mắt.
Vừa mới chuẩn bị xong kế hoạch cho việc sắp xếp tiếp theo, chợt nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên.
Tưởng rằng bà ngoại trở về, Tô Duyệt nhanh chóng lau nước mắt, xuống giường đi mở cửa.
“Tới rồi!” Cô vừa chạy vừa nói.
Khi đến cửa, vừa mới chuẩn bị vặn ra chốt cửa, nhưng chợt nhớ tới cái gì.
Thế là cô dừng tay lại, sau đó từ mắt mèo nhìn ra ngoài.
Quả nhiên, xuất hiện trước cửa không phải là bà ngoại. Mà là —— Vương Ngọc.
Lúc này vẻ mặt của Vương Ngọc rất là lo lắng, còn có vẻ hơi táo bạo.
Nghe thấy trong cửa bỗng nhiên không có tiếng động, lại lần nữa đưa tay ấn chuông cửa.
Đồng thời, anh hét lên: “Tiểu Duyệt, mau mở cửa………”
Tô Duyệt nào dám mở cửa, thậm chí cũng không dám nhìn Vương Ngọc, trực tiếp quay lưng lại. Ý đồ làm Vương Ngọc cảm thấy, trong phòng không có ai.
Nhưng vừa rồi Vương Ngọc cũng nghe thấy giọng nói của Tô Duyệt, làm sao sẽ cảm thấy cô không ở nhà?
Anh đoán có lẽ là Tô Duyệt đã nhìn thấy mình, lại không chịu mở cửa.
Vương Ngọc đành phải bắt đầu gõ cửa, đồng thời nói: “Tiểu Duyệt, anh biết em ở bên trong.”
“Chuyện không phải như em nghĩ đâu, mở cửa cho anh vào trong, anh sẽ giải thích tất cả cho em.”
Một cái tay Tô Duyệt nắm thành quyền, nửa nhét vào trong miệng, cố nén nước mắt, không để bản thân phát ra âm thanh.
Giải thích? Còn có cái gì để giải thích?
Anh cũng giống như năm người đó, đều xem cô như nô ɭệ tìиɧ ɖu͙©.
Trước đó là dỗ dành cô, xem cô như một kẻ ngốc.
Bây giờ bị cô biết được chân tướng sự thật, lại chuẩn bị lấy lý do gì để lừa gạt cô đây?
Vương Ngọc chờ một lát, phát hiện trong phòng vẫn là không có động tĩnh. Trong mắt hiện lên một tia sáng lạnh.
“Tiểu Duyệt, nếu em không mở cửa, anh liền nói trực tiếp ở đây.”
“Em thật sự muốn chuyện của chúng ta, bị hàng xóm nghe thấy sao?” Nói đến đây, trong giọng nói của Vương Ngọc đã nhiễm lên chút nguy hiểm.
Anh cũng là không có cách nào, nếu là không gặp được Tiểu Duyệt, không giải thích rõ ràng mọi chuyện, anh sợ mình sẽ hoàn toàn mất đi cô.
Cho nên, uy hϊếp liền uy hϊếp đi, ít nhất trước gặp được người rồi lại nói.
Trong phòng, thân thể của Tô Duyệt run lên, răng vô thức cắn lên nắm tay của mình.
“Được thôi, vậy anh ở chỗ này nói………” Đúng lúc này, ngoài cửa lại vang lên giọng nói của Vương Ngọc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận