Chương 95

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 95

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tịch Khánh Liêu đỡ cô ngồi dậy, lót một chiếc gối sau lưng cô, lấy vitamin cho cô uống.

“Cẩn Cẩn, mấy hôm nay em không nôn nữa, quả nhiên thuốc này có tác dụng.”

Hắn vén tóc cô sang một bên, dịu dàng vuốt ve gò má cô.

Hoa Cẩn căn bản không nghe thấy hắn đang nói gì, cả người cô vẫn mê ly, linh hồn cũng như rời khỏi thân thể.

Tịch Khánh Liêu kéo chăn lên, đắp lên thân thể trần truồng của cô. Hoa Cẩn khẽ nhắm mắt lại, dựa đầu vào gối ngủ thiếp đi.

Thời gian đạt tới cao trào rất lâu khiến Hoa Cẩn không có nhiều thời gian nghĩ tới những chuyện khác. Mọi lần luôn là cô bị hắn làm đến mức phun nước, sau đó thân thể mê man chìm vào giấc ngủ, lúc ăn cơm cũng là hắn đút cho cô ăn bởi vì tay chân cô run rẩy không ăn cơm được.

Hoa Cẩn chỉ nghĩ đây là do miệt mài quá độ dẫn đến thân thể mất kiểm soát, nhưng tình trạng này lại diễn ra quá nhiều, dần dần cô bị khoái cảm ám ảnh, mỗi lần muốn dừng lại thì lại bị khoái cảm lấn át.

Cô không thích bản thân mình thế này, nhưng lại không thể nào thoát được khỏi nó.

Buổi tối hôm đó, Hoa Cẩn mơ thấy ác mộng. Trong mơ, cô bị Tịch Khánh Liêu đè trên giường mà làm tình điên cuồng, côn thịt to lớn của hắn đâm xuyên qua thân thể cô, chọc thủng bụng cô. Hắn nói đây là hình phạt dành cho cô vì đã phản bội hắn.

“Cẩn Cẩn, Cẩn Cẩn!”

Bên ngoài giấc mơ có người nhẹ giọng gọi tên cô. Hoa Cẩn run rẩy tỉnh lại, phát hiện người đàn ông ngồi bên giường có biểu cảm hoàn toàn khác với người trong giấc mơ.

“Khánh Liêu.” Cô khàn giọng, muốn chạm vào hắn nhưng lại phát hiện ra mình không có chút sức lực nào.

“Em… Em sao lại mệt mỏi thế này? Khó chịu quá, cả người em như mềm nhũn.” Cánh tay cô giống như bị rút hết xương, không thể nhấc lên được.

“Không sao không sao, đừng lo lắng, không có chuyện gì đâu.” Hắn cầm tay cô, đặt lên môi cô một nụ hôn.

Hoa Cẩn lúc này mới phát hiện ra quần áo của hắn không giống lúc đi ngủ.

Tây trang màu đen, phong thái ưu nhã, cử chỉ dịu dàng.

Cô cho rằng đây vẫn là mơ, giấc mơ vừa rồi vẫn còn tiếp diễn. Hoa Cẩn sợ hãi khóc lóc xin lỗi hắn.

“Tịch Khánh Liêu, xin lỗi, tôi không nên phản bội anh… Xin lỗi…”

Hắn lẳng lặng nhìn cô, vẻ mặt bình tĩnh không nhìn ra được cảm xúc.

“Hu hu… Tôi biết mình có lỗi với anh, nhưng chính bản thân tôi cũng không biết được mình có nên làm như thế hay không. Chỉ là tôi quá ham muốn sự lãng mạn và tự do, ghét bị anh chiếm hữu nên mới làm như vậy… Tôi cũng không muốn như thế, tôi không cố ý, tôi sai rồi… Hơn nữa, tôi cũng chưa từng hại chết ai cả… Thế nên cầu xin anh đừng ngược đãi tôi nữa.”

“Anh làm sao có thể làm như thế chứ?” Tịch Khánh Liêu nắm lấy tay cô, cảm giác đau đớn khiến Hoa Cẩn hoàn toàn tỉnh táo.

“Trình Trát chẳng phải do em hại chết sao?” Hắn nhìn cô, lộ ra một nụ cười tiêu chuẩn.

Hoa Cẩn lập tức ý thức được đây không phải là mơ, nhưng cô cũng không phân biệt được người đàn ông trước mặt cô lúc này là ai.

Nếu như đây là Khánh Liêu… Nhưng bọn họ rõ ràng không có ký ức chung.

“Cẩn Cẩn, có phải em rất khó chịu không, thân thể không cử động được.”

“Vitamin mà anh cho em uống thực ra là để phá hủy dây thần kinh của em, em không cử động được cũng là chuyện bình thường. Nhưng em đừng lo lắng, anh sẽ chăm sóc em cả đời.” Hắn giơ tay lên thề thốt, sau đó cúi đầu hôn lên môi cô.

Rõ ràng cô không thể cử động, nhưng nỗi sợ hãi to lớn đến mức cả bàn tay cô run lên, Tịch Khánh Liêu nhìn thấy cảnh này thì vô cùng buồn cười.

“Đừng sợ, em nên thích như thế này mới đúng, thân thể của em chẳng phải không muốn rời khỏi anh hay sao?”

“Chỉ cần anh liếm nhẹ một cái là em sẽ vểnh mông về phía anh, cầu xin anh làm cho em lên đỉnh, để em phun nước.”

Nụ cười đáng khinh dần dần hiện ra, Hoa Cẩn sững sờ, hô hấp trở nên dồn dập.

Đôi môi mỏng của hắn khẽ nhếch lên, phát ra âm thanh tiêu chuẩn: “Con điếm nhỏ, em nghĩ anh là ai?”

Không nhớ nổi đây đã là hiệp mấy, Hoa Cẩn mệt mỏi đến phát khóc, thân thể cô không ngăn được cơn cực khoái này, vừa khóc lóc vừa cầu xin hắn tiếp tục.

Tịch Khánh Liêu giơ dương vật dính đầy tinh dịch đến trước mặt cô.

“Cẩn Cẩn, liếm nó cho anh rồi anh sẽ tiếp tục.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận