Chương 95

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 95

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ầm ĩ một hồi ở phòng bên cạnh xong, Đường Miên mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần, mặc áo ngủ xong lập tức leo lên giường, nằm uễ oải trong ổ chăn ở góc giường trong, kéo chăn cao sát cằm, chỉ để hở ra ngoài cặp mắt sáng long lanh.
Tả Triều Chi cắt bấc đèn, gian phòng lập tức tối xuống, hắn lật chăn, mặc nguyên y phục nằm xuống cạnh Đường Miên. Đường Miên nắm tay Tả Triều Chi, dựa đầu vào vai hắn, Tả Triều Chi nghiêng người kéo nàng vào lòng, tư thế của hai người vô cùng thân mật.
“A Triều, đời này chàng định phò tá Cung Vương phải không?” Tuy đây là câu hỏi nhưng trong lòng Đường Miên đã có câu trả lời chắc chắn.
Rõ ràng đã biết kết quả cuối cùng nhưng vẫn muốn chống lại ý trời.
Rõ ràng biết đời trước người ngồi lên chiếc ghế ấy không phải là Cung Vương nhưng vẫn muốn đưa hắn ta lên ngai vị ấy, rốt cuộc làm vậy là đúng hay sai? Đường Miên không biết, điều này làm lòng nàng thấy bất an.
Nàng cũng từng nghĩ tới chuyện làm trái ý trời, thay đổi số mệnh nhưng dường như tất thảy đều đã được định sẵn, rõ ràng đã bảo vệ được cái thai của Ngu Kiều nhưng quanh đi quẩn lại cuối cùng Tinh Trà và Vũ Trà vẫn vào phủ. Đôi khi Đường Miên nghĩ, không biết có phải tất cả những gì họ làm đều chỉ là uống công vô ích hay không.
Lúc Thái hậu vẫn đưa hai nô tì vào phủ giống như trước đây, trong lòng Đường Miên dậy sóng, nàng sợ chẳng thể chống lại được ý trời, bất kể có vùng vẫy thế nào, cuối cùng kết quả đều vẫn y như cũ.
Nội tâm nàng rụt rè! Nàng rất sợ cho dù nàng có nỗ lực muốn quay lại thế nào, thì kết cục của hai người họ vẫn giống như trước.
Từ lúc sống lại đến giờ, nàng đã nỗ lực rất nhiều nhưng trước sau vẫn không cách nào bỏ được sự ngăn cách. Giống như chuyện Thái hậu tặng thiếp thất vậy, rõ ràng nàng đã ngăn cản Ngu Kiều rơi xuống nước nhưng chuyện vẫn xảy ra, ngay cả người được đưa đến cũng y hệt, Đường Miên sợ hãi, sợ rằng bất kể hai người họ làm gì, cuối cùng cũng vẫn sẽ lục đục nội bộ, bị sinh ly tử biệt.
“Đúng vậy.” Tả Triều Chi không hề giấu giếm bất kỳ điều gì.
Trong lòng Đường Miên sợ hãi, Tả Triều Chi cũng sợ, chỉ có điều hắn sẽ không dừng lại vì sợ hãi, thay vì chấp nhận số mệnh do ông trời định sẵn, hắn tin rằng con người quyết định vận mệnh của chính mình.
“Được.”
Cho dù trong lòng vẫn còn băn khoăn nhưng sau khi xác nhận suy nghĩ của hắn, Đường Miên chỉ nói mỗi một chữ như vậy. Nàng đã quyết định rồi, đời này hắn nghĩ thế nào thì nàng cũng nghĩ thế ấy, nàng ủng hộ hắn vô điều kiện.
Tả Triều Chi có phần buồn bực, hắn lớn tiếng nói: “Ta biết phụ thân nàng trước giờ chưa từng từ bỏ Thành Vương, ta cũng biết đời trước Kính Vương là người đăng cơ nhưng ta vẫn sẽ ủng hộ A Kỳ.” Vị hoàng đế trong lòng hắn từ đầu tới cuối chỉ có một người, đó chính là Tu Kỳ.
Tả Triều Chi ủng hộ Tu Kỳ không chỉ vì tình cảm giữa hai người mà còn bởi Tu Kỳ là người nhân nghĩa, có tấm lòng rộng mở, hắn ta sẽ là một vị hoàng đế nhân ái sáng suốt.
Hiện giờ biên phòng của Đại Tu đã vững chắc, hắn có lòng tin, chỉ cần Tả Triều Chi hắn vẫn còn sống một ngày thì không có kẻ thù nào dám manh động, hiện giờ điều Đại Tu cần chính là một vị hoàng đế có tấm lòng nhân ái.
Tuy nhiên, nếu bỏ qua khía cạnh tình cảm thì Thành Vương cũng là một vị hoàng đế tương lai rất sáng giá. Việc tranh giành vị trí kế vị rất tàn nhẫn, một khi nâng đỡ Tu Kỳ lên ngôi báu thì rất có khả năng họ sẽ phải chiến đấu một trận với Thành Vương.
Cũng giống như ở đời trước sau khi Kính Vương đăng cơ, Thành Vương vẫn có ý định làm phản.
“Ta cũng vậy.” Đường Miên đưa tay vỗ nhẹ ngực Tả Triều Chi động viên hắn: “Lần này ta theo chàng, bất kể chàng muốn đi đâu, ta đều đi theo chàng, được không?”
Giọng Đường Miên nhẹ nhàng mềm mại, nàng sát gần cặp mắt đã nhắm của hắn, nàng nhớ tới tỷ tỷ, tỷ phu, cháu trai của nàng, nàng biết nâng đỡ Cung Vương có nghĩa là gì.
Có lẽ một ngày nào đó nàng sẽ hoàn toàn phản bội lại gia tộc của mình.
Đời trước vì người nhà của mình, nàng chọn Thành Vương, đời này vì Tả Triều Chi, nàng chọn Cung Vương, đời này nàng chỉ sống vì Tả Triều Chi.
Tả Triều Chi im lặng một lúc lâu, chậm rãi “Ta sẽ bảo vệ nàng.”
Xen vào việc tranh đấu giữa các hoàng tử là chuyện thiếu khôn ngoan nhất, đặc biệt là trong tình huống có thể dự kiến được kết quả vẫn quyết trái với mệnh trời, hắn có thể cố gắng hết sức diệt sạch mọi hiểm trở trên đường đi, chỉ có điều không cách nào đảm bảo từ đầu tới cuối không hề bị thương chút nào.
Tả Triều Chi cho rằng Đường Miên sợ hãi, hắn nhíu mày muốn nói gì đó nhưng Đường Miên lại đưa bàn tay nhỏ vỗ vỗ ngực hắn: “Ta cũng sẽ bảo vệ chàng.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận