Chương 95

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 95

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vương Tuyền đã nói những này đến độ nhàm cả lỗ tai, suy nghĩ của cả hai đúng là vô cùng nhất quán.

Cô thật sự rung động, nhưng sự rung động của cô là dành cho người đàn ông tên Thẩm Phi Bạch này.

Tạ U U kéo bịt mắt xuống: “Tôi ngủ trước đây.”

“Được rồi, cô ngủ đi. Tới nơi thì tôi sẽ gọi cô.”

Phương Minh Ngọc cảm thấy mình đúng là là hoàng đế không vội thái giám gấp, thật ra cô ấy lo hơi nhiều.

Sau hai tiếng rưỡi, họ đã tới sân bay của thành phố C, máy bay đã đáp xuống.

Tạ U U không tới khách sạn mà đi theo người của Thẩm Phi Bạch tới một khu chung cư cao cấp.

Phòng gần một trăm hai mươi mét vuông, đồ dùng trong nhà đều đầy đủ, điều kiện bảo an thật sự không tệ. Tạ U U lấy đồ trong vali treo vào tủ quần áo, đặt vali gọn gàng, tiện thể đi gội đầu.

Sau khi làm xong mọi chuyện, cô ngồi trên sofa, đột nhiên muốn gọi cho anh.

Lúc này đã là sáu giờ, nếu không có gì bất ngờ thì chắc anh đang dùng bữa.

Suy nghĩ một lúc, cô vẫn gọi vào dãy số kia.

Chưa tới vài giây, đối phương đã bắt máy, giọng nam từ tính truyền đến từ ống nghe bên kia.

“Sao vậy?”

Giọng điệu của Thẩm Phi Bạch khi nói ra câu này đầy vẻ dịu dàng, không lạnh nhạt chút nào.

Rõ ràng anh biết là ai đang gọi cho mình.

Tạ U U nghe giọng của người đàn ông, trong lòng lại thấy ngọt ngào, tưởng tượng đến những gì mà Phương Minh Ngọc nói khi ở trên máy bay. Mũi chân của thiếu nữ khẽ dậm vài cái xuống sàn, mặt ửng đỏ, cô trả lời anh.

“Không có gì, chỉ là muốn gọi cho anh thôi.”

Hình như Thẩm Phi Bạch có thể tưởng tượng cô gái ở đầu dây bên kia sẽ làm động tác trẻ con nào đó, lời nói mang theo ý cười: “Ở thành phố C đã sắp xếp ổn cả chưa?”

“Ừ.” Tạ U U nói: “Anh đã ăn cơm chưa?”

“Tôi đang ăn.”

Thẩm Phi Bạch nhìn hộp cơm trên bàn làm việc, thật ra anh không có khẩu vị gì, đây là bữa tối đầu tiên cô không ở đây.

“Giờ này em còn chưa ăn cơm đàng hoàng, sao đột nhiên lại muốn gọi điện cho tôi?”

Câu hỏi này đúng là hỏi vào trọng tâm.

“Vì em nhớ anh.”

Tạ U U có chút thẹn thùng nói ra câu này, mặt đỏ đến tận cổ, cho dù anh không ở bên cạnh nhưng trái tim cô cũng vẫn đập rất nhanh.

Cô không biết anh nghe thấy câu này thì có vui không, có khi nào cảm thấy cô rất bám người. Lần này mới xa cách chưa lâu, anh có thích người khác bám anh dai đẳng như vậy không.

Bên kia yên lặng một lúc, đột nhiên anh phát ra tiếng cười trầm thấp. Tạ U U gần như có thể tưởng tượng được nụ cười nhẹ nhàng trong mắt anh, anh tựa lưng vào ghế xoay phía sau, ánh mắt sâu thẳm và quyến rũ.

Tạ U U vốn không biết, ngoại trừ một mình Thẩm Phi Bạch trong văn phòng, anh trai của anh, Thẩm Viêm cũng ở đó. Anh ấy không dễ gì mới tìm Thẩm Phi Bạch ăn một bữa cơm, tiện thể nói chút chuyện với anh. Kết quả giữa chừng lại có một cuộc gọi đến, Thẩm Phi Bạch trực tiếp gạt anh ấy sang một bên.

Tuy Thẩm Phi Bạch không gọi tên, nhưng từ nét mặt của anh thì đã nhìn ra, chắc chắn là cuộc gọi của hồ ly tinh kia, đến bữa tối rồi mà cũng quấn lấy người đàn ông.

Trước giờ Thẩm Viêm rất khinh thường loại hồ ly tinh kiểu này, phụ nữ đoan trang vẫn tốt hơn. Tô Đình rất phù hợp với suy nghĩ của anh ấy về em dâu, đáng tiếc hai người này không thể nào quay lại với nhau được nữa.

Thẩm Viêm rất khó chịu, ngồi trên sofa, nghe Thẩm Phi Bạch kiên nhẫn dặn dò đối phương trong điện thoại: “Nếu say xe khó chịu thì hôm nay đừng ra ngoài nữa, ngủ sớm một chút, đừng có thức đêm nghịch điện thoại.”

“Vâng.”

Tạ U U nghe lời dặn dò bên kia, vành tai có hơi nóng.

Cô cũng không biết lúc nãy mình đã trêu anh như thế, rốt cuộc anh có cảm giác gì không, trong lòng có ngại ngùng hay không.

Bình luận (0)

Để lại bình luận