Chương 95

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 95

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vỏ Bọc Ngây Thơ và Bí Mật Dơ Bẩn
Khi tiếng bước chân của Tiêu Hành đã xa hẳn, Hứa Khả mới dám thả lỏng. Cả người cô mềm nhũn, kiệt sức vì sợ hãi và khoái cảm.
Chu Đại bật cười, anh kéo cô vào lòng, hôn lên mái tóc ướt đẫm mồ hôi. “Sợ đến thế à?”
Hứa Khả đấm nhẹ vào ngực anh. “Anh là đồ điên! Lỡ bị phát hiện thì sao?”
“Thì phát hiện.” Anh nhún vai. “Anh là cậu nó, không phải cha nó. Anh ngủ với bạn gái mình, có gì sai?”
“Nhưng… nhưng em…” Hứa Khả đỏ mặt. “Em phải về phòng.”
Cô cuống quýt ngồi dậy, nhặt lại bộ đồ ngủ đã nhàu nát trên sàn. Cơ thể cô dính đầy dịch ái của hai người, dính nhớp và nồng nặc mùi dục vọng.
“Từ từ.” Chu Đại kéo cô lại. “Em định mang cái bộ dạng tàn tạ này về phòng à?”
Anh liếc nhìn cô. Tóc tai rối bù, môi sưng đỏ, cổ còn hằn vài vết hôn mờ mờ anh cố tình để lại. Quan trọng nhất, là mùi hương. Bất cứ ai có khứu giác bình thường đều có thể ngửi thấy cô vừa làm gì.
“Vào nhà tắm rửa qua đã.” Anh ra lệnh, rồi lại kéo cô vào một nụ hôn sâu nữa.
Hứa Khả vội vàng vào phòng tắm của anh, rửa mặt qua loa, cố gắng xóa đi mọi dấu vết. Cô mặc lại quần áo, tim vẫn còn đập loạn.
“Em về đây.” Cô lí nhí.
“Ừ. Ngủ ngon.” Anh vỗ mông cô một cái rõ kêu.
Hứa Khả lườm anh, rồi rón rén mở cửa. Hành lang tối om, không một tiếng động. Cô hít một hơi thật sâu, nhón chân bước về phòng mình ở tầng hai.
Cô vừa đặt tay lên nắm cửa phòng mình, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ góc tối cầu thang:
“Hứa Khả?”
Hứa Khả giật bắn mình, suýt nữa thì hét lên. Tiêu Hành! Anh ta đứng đó, dựa vào lan can, khuôn mặt chìm trong bóng tối.
“Anh… anh làm gì ở đây?” Tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Tiêu Hành bước ra ánh sáng. Ánh mắt anh ta sắc lẹm, soi mói cô từ đầu đến chân. “Tôi mới là người nên hỏi cô câu đó.” Anh ta hất cằm về phía tầng ba. “Cô vừa từ trên lầu đi xuống, phải không?”
Chết tiệt! Bị nhìn thấy rồi!
“Liên quan gì đến anh?” Hứa Khả cố giữ vẻ bình tĩnh, dù tim đang đập loạn xạ.
“Tầng ba là khu vực riêng của cậu tôi.” Tiêu Hành tiến lại gần, giọng đe dọa. “Cậu không thích người lạ lên đó. Cô lên đó làm gì?”
Hứa Khả ngước nhìn anh ta, cái vẻ sợ hãi ban nãy biến mất, thay vào đó là sự kiêu ngạo. Cô cười nhạt. “Tôi lên tầng thượng hóng gió. Sao nào? Chỗ đó nhà anh cấm à?”
“Hóng gió?” Tiêu Hành nhíu mày. “Cô nghĩ tôi tin à? Nhìn bộ dạng của cô đi, tóc tai rối bù, mặt đỏ như gấc. Cô…”
“Tôi thế nào?” Hứa Khả ngắt lời. “Hay là anh nghĩ tôi với chú… à không, cậu của anh, làm gì đó mờ ám?” Cô cố tình nói, nhìn thẳng vào mắt anh ta.
Tiêu Hành sững lại. Anh ta đúng là nghĩ vậy, nhưng không ngờ cô ta dám nói thẳng ra.
“Cô… cô đúng là đồ không biết xấu hổ!”
Hứa Khả bật cười. “Anh nói đúng rồi đấy. Tôi không biết xấu hổ. Nhưng ít nhất, tôi không có rình rập người khác trong bóng tối như anh. Tránh ra, tôi muốn ngủ.”
Cô đẩy mạnh Tiêu Hành sang một bên, vặn nắm cửa đi vào.
“Hứa Khả! Cô đứng lại đó!”
Cô mặc kệ, đóng sầm cửa lại, khóa trái.
Bên trong phòng, Lý Mộng đã tỉnh giấc, ngồi bật dậy, mắt mở to hoảng hốt. “Hứa… Hứa Khả? Cậu đi đâu mà lâu thế? Vừa rồi… là tiếng Tiêu Hành à?”
Hứa Khả vứt bỏ vẻ kiêu ngạo ban nãy, lại trưng ra bộ mặt ngây thơ. “Ừ. Tôi đi ăn khuya.” Cô xoa bụng. “Làm vài cái bánh bao, no quá. Mà anh ta bị điên hay sao ấy, tự dưng đứng ngoài hành lang dọa người. Chắc cãi nhau với cậu nên điên tình.”
Cô leo lên giường, trùm chăn kín mít. “Thôi ngủ đi. Mệt chết đi được.”
Lý Mộng nhìn cô đầy nghi ngờ, nhưng cũng không dám hỏi thêm.
Dưới lớp chăn, Hứa Khả cắn môi cười. Cảm giác thật kích thích. Cô vừa mới làm tình với cậu của Tiêu Hành ngay trên tầng, rồi xuống đây đối mặt với anh ta. Cái bí mật dơ bẩn, ngọt ngào này… khiến cô thấy mình thật quyền lực.

Bình luận (0)

Để lại bình luận