Chương 95

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 95

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nani desu ka? Hệ thống chết tiệt!” La Nam Nam lớn tiếng chửi mắng, giọng nói vô cùng lớn, nói năng cũng hơi lung tung, cộng thêm chất cồn trong người khiến cô ấy ngã quỵ ngay lập tức.
Lần này đã đánh vỡ tan sự bình tĩnh của mọi người, dọa mọi người sợ đến mức phải vội chạy qua đỡ cô ấy dậy.
Hệ thống? Mộc Trạch Tê đột nhiên cảm thấy hoảng sợ, cô trốn khỏi Nghiêm Kỷ, vội vàng chạy tới xem La Nam Nam thế nào.
Sự lãng mạn đã mất, tình yêu được tô điểm bằng sự chân tình giống hệt như một bản nhạc bỗng chốc bị kéo sai giai điệu, sự tuyệt đẹp cũng đột ngột biến mất, chỉ cảm thấy chói tai và đáng tiếc vô cùng.
Nụ cười của Nghiêm Kỷ bỗng cứng đờ, nhìn Mộc Trạch Tê đang lo lắng cho La Nam Nam, anh khẽ bất lực thở dài một tiếng. Anh không hề có vật cản trở nào cả, sự uy hiếp duy nhất đối với anh chính là Mộc Trạch Tê.
Nghiêm Kỷ nói thầm: “Đoán xem đây là nói thật hay nói dối?”
Sự thật chỉ có thể được biểu đạt ra trong trò chơi, nhưng lại bị phá hủy ngay trong chính trò chơi.
Cảnh báo hệ thống đã được giải trừ.
Quả nhiên là nam chính, sức mạnh xung quanh nhân vật chính thật sự rất lớn.
Một câu tỏ tình đùa vui thôi mà đã khiến cho hệ thống chết tiệt phải ầm ĩ cả lên rồi.
La Nam Nam hơi choáng váng, cô ấy vỗ đầu nói: “Không sao không sao, vừa rồi tôi uống nhiều quá nên bị sốc chút thôi.”
Lý Thuần vỗ vai Nghiêm Kỷ, cố ý tránh đi chuyện nụ hôn ban nãy của Nghiêm Kỷ: “Đúng là Nghiêm Kỷ có khác, bảo sao hồi nhỏ lúc chơi trò chơi tôi chẳng bao giờ thắng được cậu.”
Lý Vi cũng nhẹ nhàng thở hắt ra. Cô ta vẫn hơi ghen tuông vì lời “tỏ tình” vừa rồi. Cô ta khẽ cắn chặt răng, Nghiêm Kỷ sao có thể thích Mộc Trạch Tê được! Mộc Trạch Tê luôn dính lấy anh đấy!
Chỉ có Lâm Thi Vũ tin rằng, đó là sự thật…
Lâm Thi Vũ biết Nghiêm Kỷ không phải kiểu người sẽ nói ra vô số điều khiến người ta không tài nào có thể đoán được là thật hay giả, hơn nữa còn nhất định phải chọn một cô gái để nói mấy lời “tỏ tình” đó được.
Chỉ có thể là Nghiêm Kỷ thật lòng…

Kết thúc trò chơi, La Nam Nam giành chiến thắng.
Quán bar reo hò nhảy nhót, người xem xung quanh không biết gì về trò chơi của họ, chỉ thấy Nghiêm Kỷ và Mộc Trạch Tê xứng đôi vừa lứa, cứ tưởng họ là người yêu của nhau, nhao nhao đòi họ hôn thêm một lần nữa.
Nghiêm Kỷ ngược lại thẳng thắn và không sợ hãi, anh cố ý nhìn Mộc Trạch Tê. Bản thân Mộc Trạch Tê cũng đang nhớ lại ý nghĩa trong lời nói của Nghiêm Kỷ, nhịp tim của cô không khỏi đập nhanh hơn, cô ngơ ngác không biết nên trả lời như thế nào.
Khi nhìn thấy ánh mắt nóng rực của Nghiêm Kỷ, cô liếc mắt cảnh cáo Nghiêm Kỷ không được làm bậy.
Là một người đàn ông, Lý Thuần đương nhiên hiểu được suy nghĩ của Nghiêm Kỷ. Chỉ là ngày thường Nghiêm Kỷ trông hiền lành lịch thiệp, nhưng một khi anh nghiêm túc làm việc thì hoàn toàn tự tin không e dè sợ hãi.
Em gái Tê rõ ràng đang hoang mang sợ sệt, đầu óc cứ quay cuồng vẫn chưa tỉnh lại được.
Thế là Lý Thuần giải vây cho cô: “Được rồi mọi người, con gái người ta sợ xấu hổ, lát nữa bỗng xúc động thì không được đâu.”
Triệu Nhạc Sinh cũng bước ra và nói như một diễn viên hài: “Ai da! Hoan nghênh mọi người ghé thăm, lại được thưởng thức một màn biểu diễn đặc sắc tuyệt vời. Quán bar hôm nay rất sôi động và lay động cảm xúc, vì thế tất cả tiền nước hôm nay đều được miễn phí. Tất nhiên, cậu Nghiêm sẽ là người thanh toán hóa đơn cho chúng ta. ”
Trong bóng tối, Nghiêm Kỷ lặng lẽ móc bàn tay nhỏ bé của Mộc Trạch Tê, và gõ vào lòng bàn tay cô, như thể âm thầm xác nhận che giấu lời thật lòng trong trò chơi.
Anh nghe lời tuyên bố xong liền quay đầu nhìn về đám đông và gật đầu đồng ý.
Đám đông càng reo hò cổ vũ cuồng nhiệt hơn.
Sau đó cả đám mải miết thanh lý tài sản và bài thi cá cược, có người mừng, có người buồn.
Lý Thuần buồn nhất, người bị phá sản. Cậu ta cảm thấy mình đã đúng khi cùng phe với Nghiêm Kỷ, sau này cậu ta sẽ vui vẻ làm những chuyện rắc rối như ở núi Hồng Hà.
Triệu Nhạc Sinh bê lấy kha khá bài thi than thở làm tốt thí cũng được. Trò chơi này thật sự đáng sợ.
Mải lo tính toán kết quả của trò chơi, mọi người dường như quên đi màn tỏ tình bằng nụ hôn nồng cháy vừa rồi của Nghiêm Kỷ.
Trước khi ngã gục vì say xỉn, La Nam Nam hét lên: “Không thể thắng được bằng vũ lực! Tớ không phục… Tớ không phục! Lần sau đấu tiếp!”
Trần Triết bất đắc dĩ sửa lại cô: “Cậu nói như thể cậu là người thua cuộc đấy. Trả tiền đi.”
Đào óc La Nam Nam vẫn chưa tỉnh, a lên một tiếng, tiếp lời nói của Trần Triết: “Trả tiền, trả tiền, cậu mới phải trả tiền, tớ không phục, anh ta còn hôn Trạch… ưm! ~”
Trần Triết nhanh chóng bịt miệng La Nam Nam. Nghiêm Kỷ rút lại lời nói bởi vì hình như anh đang lo lắng về điều gì đó. Tình huống vừa mới ổn định lại không thể để Lục Nam Nam khơi lại được.
Vì màn bùng nổ cuối cùng của Nghiêm Kỷ, tất cả các công ty khác đều phá sản ngoại trừ vị trí thị trưởng. Món nợ bài thi đương nhiên được chia cho Mộc Trạch Tê.
Các môn sở trường và quen thuộc của Mộc Trạch Tê đều bị Nghiêm Kỷ thắng. Đến môn sinh học, lịch sử và chính trị cần phải học thuộc nhiều, Nghiêm Kỷ thua hết, tích trữ cả chồng bài thi.
Trùng hợp đến vậy sao? Có thể có một sự trùng hợp như vậy thật sao? Nghiêm Kỷ là cố ý làm điều đó! Anh lợi dụng việc công để trả thù riêng! Mộc Trạch Tê khóc không ra nước mắt, nhìn Nghiêm Kỷ với ánh mắt tức giận.
Nghiêm Kỷ nhặt lên một xấp bài thi dày cộm, đưa tay ra xoa khuôn mặt nhăn nhó trắng trẻo của Mộc Trạch Tê với vẻ thương hại: “Dám chơi thì dám chịu. Mấy bài thi này đủ để cậu ngoan ngoãn ở nhà một thời gian, nhớ làm cho xong những bài thi này. Lúc tôi không có ở đây, cậu đừng chạy lung tung, nhớ chưa? “

Bình luận (0)

Để lại bình luận