Chương 95

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 95

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ: Long Đế Novel
Đây cũng là lần đầu tiên các khách hàng nhìn thấy bạn trai của Kiều Khương, từng người cụng ly với Yến Chiêu nói một đống câu chúc mừng, Yến Chiêu nghe xong nhiệt huyết sôi trào, ly rượu không rời tay.
Yến Chiêu uống xong thì cả người toàn mồ hôi, anh cởi áo len, bên trong chỉ mặc một chiếc sơ mi ngắn tay, để lộ hai tay đầy cơ bắp, cơ ngực to khỏe phập phồng trong lớp áo, cánh tay cầm ly rượu nổi gân xanh, bàn tay thô to ôm lấy eo Kiều Khương, càng làm nổi bật thân hình như rắn nước, vòng eo không đầy một nắm tay.
“Uống một ngụm thôi, anh uống hết làm gì?” Kiều Khương cau mày nhìn anh.
Yến Chiêu rất vui, không giải thích, chỉ dụi khuôn mặt nóng bỏng của mình vào cổ nàng, ngón trỏ Kiều Khương chọt mặt anh, nói: “Về nhà thôi.”
“Ngồi một lát đi.” Anh hơi váng đầu, dựa vào vai nàng, nhìn chằm chằm đồ ăn trên bàn rồi nuốt nước miếng, “Anh vẫn chưa ăn.”
Kiều Khương không biết hầu hạ người khác, thấy mặt anh đỏ đến tận cổ, nàng đành cầm đũa gắp mấy miếng thịt đặt trước mặt anh: “Ăn đi.”
“Đút cho anh.” Anh không động đậy.
Kiều Khương trừng mắt nhìn anh, Yến Chiêu cười hôn tai nàng. Kiều Khương dùng ngón tay chọc mặt anh, giọng điệu mang ý cảnh cáo: “Đàng hoàng lại cho em!”
“Anh say rồi.” Yến Chiêu cây ngay không sợ chết đứng.
Kiều Khương đưa tay véo eo anh: “Đứng dậy, về nhà.”
Yến Chiêu hết cách, đành cầm đũa ăn hai miếng thịt, tạm biệt sếp lớn và các khách, còn vẫy tay chào đám nhân viên đang phấn khích, sau đó mới chậm rãi bước theo ra ngoài ở phía sau Kiều Khương, anh khoác áo lông lên người nàng rồi mặc luôn cho cả mình rồi thuận thế ôm eo nàng chặt cứng, vừa rời khỏi phòng tiệc, anh đã nóng lòng bóp cằm Kiều Khương hôn lên môi nàng.
“Lát nữa về nhà vẫn phải mặc thế này.” Tai anh đỏ bừng, giọng đầy mùi men: “Đẹp lắm.”
Kiều Khương: “…”
“Anh quên lúc say anh không cứng được à?” Nàng ấn nút thang máy, khoanh tay lại.
Yến Chiêu tựa vào vai nàng cười: “Hôm đó anh buồn ngủ quá nên ngủ quên thôi, chứ vẫn được mà…” Giọng anh càng lúc càng nhỏ, gần như thì thầm vào tai nàng: “Em sờ thử xem, bây giờ anh cứng lắm rồi.”
Kiều Khương: “…”
Thang máy đến, nàng đi vào trước, Yến Chiêu theo sau nàng cùng vào, bên trong chỉ có một nhân viên phục vụ, Yến Chiêu ôm Kiều Khương từ phía sau, áp khuôn mặt nóng bừng vào cổ nàng, hỏi hôm nay nàng xịt nước hoa gì, mùi rất thơm.
Lúc say anh rất nhiều lời, Kiều Khương hít một hơi sâu, cố nhịn ý muốn ném anh vào thang máy, lại chọc mặt anh: “Câm miệng.”
Thang máy dừng lại ở tầng một rồi mở ra, CEO Đại Đài và Vinh Yến đang đứng ngoài cửa, nhìn thấy Kiều Khương, cả hai đều sửng sốt. Lần đầu CEO Đại Đài thấy Kiều Khương thân mật với một người đàn ông thế này, trong khi Vinh Yến chỉ thấy Yến Chiêu đang ôm Kiều Khương, người đàn ông mặc độc một cái áo lông màu đen, vừa nhìn đã biết là uống rượu, mặt cổ và tai đều đỏ, ngay cả mắt cũng đỏ.
“Chào sếp Kiều.” CEO Đại Đài phá vỡ bầu không khí trước, cười nói với Kiều Khương, “Uống nhiều rượu quá à?”
“Phải.” Kiều Khương không đẩy người đàn ông đang ôm mình ra, chỉ cười nói CEO Đại Đài, “Uống nhiều quá nên đang chuẩn bị về nhà.”
“Bạn trai cô?” Tổng CEO Đại Đài nhìn Yến Chiêu hỏi.
“Đúng thế.” Kiều Khương liếc Vinh Yến, Vinh Yến vẫn đang chòng chọc nhìn Yến Chiêu, nghe thế thì hơi ngạc nhiên nhìn Kiều Khương, đối diện với ánh mắt bình tĩnh của Kiều Khương.
Cô ta cúi đầu luống cuống nhìn đi chỗ khác.
“Chúng tôi đi trước.” Kiều Khương vẫn ở trong ngực Yến Chiêu đi ra, anh say mèm cũng chậm rãi theo sau. Nàng vừa bước ra ngoài đã duỗi tay ra sau kéo anh đi khỏi thang máy.
Yến Chiêu cúi đầu chăm chú nhìn bàn tay nhỏ đang dắt mình, nụ cười trên mặt càng đậm.
Đi đến sảnh khách sạn, Kiều Khương nhìn thấy anh cười như tên đần, không nhịn được hỏi: “Anh không khó chịu à?”
“Hả?”
“Vinh Yến.” Kiều Khương nhướng mày, ý bảo nàng đã biết người phụ nữ ở cửa thang máy vừa rồi chính là Vinh Yến.
“Không.” Yến Chiêu giơ hai bàn tay đang nắm lên, cười tươi lộ ra hàm răng trắng tinh, “Em dắt anh đi, anh vui lắm.”
Kiều Khương: “…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận