Chương 95

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 95

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tướng, tướng công… Ưm a ha…”
Hoa tâm trống rỗng bị nhồi đầy, Đỗ Yểu Yểu sướng đến nỗi nghẹn ngào rơi lệ.
Nàng như bị khát khô trong hoang mạc mấy ngày thì chợt như hạn hán đã lâu rồi thấy mưa rào.
Cái cảm giác cảm giác chướng bụng đã lâu.
Cả người Đỗ Yểu Yểu nóng lên, trong huyệt nàng như bị đốt lửa, chỗ sâu trong đó co lại rất chặt, Thẩm Giai hít sâu vài hơi, hắn đè xuống suy nghĩ muốn chậm rãi rút ra.
Hắn cúi đầu nói: “Bên trong Yểu Yểu nóng quá, khiến ta bị bỏng đến nổi sắp hòa tan.”
Thẩm Giai di chuyển, Đỗ Yểu Yểu ôm chặt cổ của hắn, nàng sợ hắn sợ bỏng mà rút ra nên nàng thì thào dụ dỗ nói: “Vừa đi vừa cắm vào, sâu quá, ta rất thoải mái…”
Nàng chỉ cần treo trước người hắn, côn thịt theo bước chân hắn va chạm kích thích hoa tâm. Thủy dịch xuôi theo cơ thể dính chặt vào dưới thân tụ lại chỗ giao hợp, thủy dịch thuận theo khe mông nàng nhỏ xuống tí tách làm túi thịt hắn ướt đẫm.
Thẩm Giai nhìn nàng nhắm lại hai mắt, đôi môi nhỏ khẽ nhếch lộ ra dáng vẻ khát tình, cánh môi đỏ bừng có thể phun ra tiếng rên rỉ mất hồn bất cứ lúc nào.
Không xa phía sau truyền đến tiếng bước chân nườm nượp của hộ vệ, hắn dặn dò: “Không chịu nổi thì cắn vai ta, tuyệt đối đừng kêu ra tiếng.”
“Tướng công… A…” Đỗ Yểu Yểu ngoan ngoãn nằm sấp lên bả vai hắn, hạ thân mút quy đầu từng ngụm nhỏ. Cơ thể nàng như thân ở trên mây bị gió cuốn bay cao bay xa, khoái cảm nơi huyệt tâm đọng lại nhanh chóng.
“Muốn, muốn ra… Tướng công… Cho ta thêm nữa có được không?” Nàng Uyển Uyển khao khát.
Thẩm Giai siết chặt bắp đùi của nàng, trên dưới di chuyển mãnh liệt vừa ra vừa vào, đầu tròn to lớn làm mở miệng tử cung nhỏ hẹp, Đỗ Yểu Yểu run rẩy, ngón chân co lại tiết ra từng luồng nhiệt.
Bởi vì nàng ngà ngà say và có dược tính nên dâm thủy nóng hổi hơn thường ngày, từng li từng tí rót vào lỗ nhỏ, Thẩm Giai đứng vững, mặt hắn ửng đỏ, nặng nề thở dốc.
Dòng nước được áo bên ngoài che chắn cuồn cuộn chảy xuống dưới cỏ.
“Đại nhân, có chuyện gì vậy ạ?” Một tỳ nữ tiến lên hỏi. Thẩm Giai dừng lại, hộ vệ và nhóm tỳ nữ đi theo dừng bước.
Đỗ Yểu Yểu nghe tiếng thì trở nên khẩn trương, nàng chôn ở trước ngực Thẩm Giai, tiểu huyệt kẹp hắn gắt gao.
Thẩm Giai xoa bắp đùi Đỗ Yểu Yểu để nàng thả lỏng.
Hắn nghiêm mặt, giọng nói thanh liêm, giọng anh khàn khàn: “Không có chuyện gì, uống nhiều rượu nên có hơi choáng.”
Nghe giọng nói dịu dàng, có thể không có cảm giác dục vọng. Tỳ nữ nghe hắn nối mà đỏ mặt.
Thẩm Giai không chú ý nhưng Đỗ Yểu Yểu nghe hắn nói thì khó chịu, hắn như đang cố ý câu dẫn nữ nhân. Nàng muốn mở miệng nhưng nàng vừa mới qua cao trào, sợ lên tiếng để lộ nội tình đành bất mãn cắn vai áo hắn một ngụm.
Tỳ nữ khom người cáo lui, Thẩm Giai dặn dò: “Ta và cô nương nói vài chuyện riêng cần nói, ngươi bảo bọn hắn tránh xa một chút.”
“Vâng.”
Thẩm Giai bước đi một lần nữa, hắn cúi xuống nhìn Đỗ Yểu Yểu: “Lúc đang đi thì không cắn ta, dừng lại thì cắn ta, nghịch ngợm.”
Đỗ Yểu Yểu chu môi, hắn không biết xấu hổ nói nàng ăn dấm của hắn và tỳ nữ, hừ hừ nói: “Sau này không làm bên ngoài nữa.”
“Vậy ta phải nắm lấy cơ hội.” Thẩm Giai ôm nàng bắt đầu rút ra đâm vào, góc độ nàng nằm sấp không lớn, áo ngoài theo hành vi giao hợp lắc lư như bị lay động theo gió đêm.
Thịt huyệt đã ra một lần trở nên mềm mại, cắn côn thịt cũng là ngoài mạnh trong yếu, một đợt đâm vào rút ra chảy nước, hoa tâm dinh dính dây dưa trên người.
“Tướng công… A…” Đỗ Yểu Yểu cắn môi thở gấp: “Thoải mái quá…”
Nàng không nặng khi ôm đi đường, hắn vô cùng thỏa đáng khi mài hoa tâm từng chút một.
“Thoải mái thì đêm nay nàng ăn thêm một chút nữa.” Thẩm Giai cúi đầu cắn lỗ tai nàng.
Đỗ Yểu Yểu nương ánh trăng nhìn chăm chú vào mặt mày sáng sủa và tuấn tú của hắn rồi hôn môi hắn một cái: “Của ta.”
Như tuyên bố chủ quyền.
“Của nàng.” Thẩm Giai ngậm cánh môi mềm mại của Đỗ Yểu Yểu, hắn nâng nàng mạnh mẽ húc một cái: “Đều là của nàng.”
“Ứm!” Đỗ Yểu Yểu kinh ngạc thốt lên, dịu dàng phàn nàn: “Nặng quá…”
“Nặng cái gì?” Thẩm Giai bất đắc dĩ thở dài: “Ta sắp bị nàng hành chết.”
Côn thịt cắm trong nhục huyệt ướt át trơn nhẵn lại không thể mạnh mẽ đâm vào, giải phóng tùy tiện. Mị thịt mềm non không ngừng cọ quy đầu, trêu chọc chỗ kia nhảy loạn thình thịch.
“Thẩm Giai, chàng có muốn bắn không?” Đỗ Yểu Yểu có cảm giác hắn cực kỳ kích động trong cơ thể nàng.
“Không phải.” Yết hầu Thẩm Giai nhấp nhô: “Ta quá muốn thao nàng.”
Đỗ Yểu Yểu súc động kẹp hắn: “Không phải chúng ta đang làm hả?”
Cách hắn chọc vào, chậm chạm tách thịt tử cung khiến nàng không thoải mái. Thẩm Giai không muốn làm ra hành động quá ồn làm người khác chú ý.
Hắn ấn mông của nàng, gắt gao chặn hoa tâm: “Ta muốn thao nàng thật mạnh.”
“Ta thích chàng nhẹ nhàng một chút.” Bụng dưới Đỗ Yểu Yểu co lại, siết chặt hắn ở nơi sâu.
Dọc đường đi, cắm rút không nhanh không chậm, làm hoa huyệt càng thêm mẫn cảm, gần một trăm mười mét, nàng cắn hắn, không ngừng co rút, nàng lại muốn ra.
“Tướng công… Yểu Yểu không xong rồi…”
Tới gần lều vải, người người nhốn nháo, Thẩm Giai an ủi: “Yểu Yểu, nhịn một chút, nếu không dưới người của nàng chảy ra một vũng nước để người ta nhìn thấy lại nghĩ rằng nàng đi tiểu.”
Đỗ Yểu Yểu nghe động tĩnh xung quanh, đã lúng túng lại sợ, cơ thể nàng nhanh chóng đạt tới giới hạn mà siết rất chặt, hai tay ôm cổ Thẩm Giai siết chặt trắng bệch.
“Sắp không nhịn được nữa… Nhanh lên ô ô…”
Mị thịt run rẩy, thủy triều tập kích cuồn cuộn từng đợt, lúc nào cũng có thể phun ra.
Thẩm Giai tăng nhanh bước chân: “Ngoan, đợi chút nữa trở về, Yểu Yểu định tiết ra bao nhiêu, sẽ ra bấy nhiêu.”
“Ô ô bây giờ muốn tiết ra…” Đỗ Yểu Yểu há mồm cắn cổ hắn, hạ giọng khóc nức nở.
“Tốt tốt, sắp đến rồi.” Thẩm Giai nhịn một hồi lâu, vật cứng sưng như sắt, hắn vội vàng muốn đâm sâu làm mãnh liệt, phóng thích tinh dịch trong túi.
Hắn đi đến lều vải, không đợi thủ vệ vén rèm bẩm báo, hắn trực tiếp đâm vào, cơ thể tinh thần của Đỗ Yểu Yểu thả lỏng, cái mông run rẩy chảy ra dòng nước uốn lượn.
Tiếng nàng khóc rên rỉ mềm mại đáng yêu tận xương tủy: “Ô ô ra ta ra…”
Dâm dịch trên nệm chảy ra một vũng to như bọt nước.
Thẩm Giai giương mắt nhìn, trong ánh nến người đó đứng thẳng ở trong lều, người đó từ kinh ngạc chuyển thành xấu hổ, lập tức tránh ra bên cạnh, không dám nhìn thẳng hai người đang ôm nhau.

Bình luận (0)

Để lại bình luận