Chương 952

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 952

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh ta từng tấc từng tấc sa vào, Lâm Chi Nam kịch liệt run rẩy, chỉ cảm thấy sau gáy tê dại đến sắp hỏng mất, lại giống như phiêu đãng trong nước, sau cùng nắm lấy mệnh căn yên phận kia.
Bên tai dường như có một giọng nói đang hỏi cô.
“Nam Nam, có phải em cũng có chút thích anh không?”
Diễn kịch ba phần thật, Giang Đình không tin gần nửa năm ở chung, cô chưa từng có lúc nào động tình.
Đột nhiên bị hỏi, khiến Lâm Chi Nam ngửa đầu thở dốc, nói không ra lời, môi Giang Đình đuổi theo muốn một đáp án.
“Thích…” Lâm Chi Nam thút thít “Đương nhiên là thích.”
Trong lúc nhất thời vành mắt Giang Đình đỏ lên.
“Anh cũng thế…” Giang Đình dán bên môi cô nói “Anh yêu em.”
“Chúng ta bắt đầu lại được không?”
“Được…”
Lâm Chi Nam hoàn toàn không nghe anh ta đang nói gì, cô có thể cảm nhận được cự vật dữ tợn từng chút cọ sát, lại sâu lại sâu…
Lặp đi lặp lại càng lúc càng nhanh.
Linh hồn giống như chịu đựng thống khổ và khuây khỏa lôi kéo vào vực sâu, cô cắn môi nghẹn ngào, há miệng thở dốc, đứng dậy muốn tránh lại bị bàn tay to dùng sức ấn về, cô chịu không nổi anh ta kịch liệt xóc nảy như vậy.
“Chậm một chút…” Cô gian nan tránh đi miệng Giang Đình.
“Lục Nhất Hoài… Chậm một chút…”
Sống lưng người đàn ông đột nhiên cứng đờ.
“Em đang gọi ai?”
“Lục…” Cắm hơi bị nắm lấy khiến Lâm Chi Nam dừng lại, ánh mắt cô mê loạn, trước mắt loáng thoáng hiện ra gương mặt khác.
“A Khải?”
Bị thứ cứng rắn cực lớn của anh ta chống đỡ khiến cả người khó chịu, giống như có con kiến đang bò, Lâm Chi Nam vô thức nói.
“A Khải, anh động một chút…”
Mông muốn vặn vẹo lại bị bàn tay giữ chặt, ánh mắt Giang Đình âm trầm.
Anh ta cắn một cái lên chóp mũi cô, cảm giác nhói đau khiến thiếu nữ rơi nước mắt, đối diện với một đôi mắt không phân rõ vui buồn.
“Em nhìn lại xem.”
Bàn tay Giang Đình giữ lấy mông cô, giống như nếu lại nhận lầm, anh ta sẽ cắn chết người phụ nữ này.
“Sao lại ức hiếp em…” Cô sợ đau, nức nở.
“Ôn Thời Khải, anh thật quá đáng.”
Sắc mặt Giang Đình lạnh đi, anh ta muốn dùng hành động thực tế để cho cô biết đâu mới là ức hiếp.
Nhưng trong l ng ngực không cam lòng và phẫn nộ ghen ghét trống rỗng hóa thành lửa dục đốt người, khiến anh ta kiên nhẫn nắm cằm cô tiếp tục truy hỏi.
“Giang Đình đâu, người tên Giang Đình kia bị em đặt ở vị trí nào?”
Trong mông lung, cô thật sự không nhớ ra.
Nhìn thấy cảnh này trước ngực nổi lên chua chát và đau lòng khó nói nên lời, nhất thời kẹt ở cổ họng không xuống được.
Cô nhớ kỹ Lục Nhất Hoài, nhớ kỹ người Ôn Thời Khải gì đó, chỉ duy nhất không nhớ đến anh ta.

Bình luận (0)

Để lại bình luận