Chương 954

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 954

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

953 Đối mặt
Ngay cả tiếng rên ɾỉ cũng bị anh ta nuốt vào trong miệng, bàn tay to không ngừng xoa nắn, tia lửa bắn văng khắp nơi.
Vào thời khắc mà bộ não giống như có pháo hoa bắn, Lâm Chi Nam cảm giác được chính mình như mũi tên giương cung bắn ra, sau khi tạo một đường cong trên không trung thì nặng nề rơi xuống.
Mà cự vật chôn sâu trong cơ thể cô chưa từng rời đi.

Ánh sáng rực lửa sáng ngập trời, ba tiếng, hoặc là lâu hơn, cuối cùng Giang Đình cũng chịu buông tha cho cô, thiếu nữ như nước sớm đã ngủ say, hai chân bất lực treo bên hông anh ta.
“Em phải chịu trách nhiệm với anh đấy.” Giang Đình vùi đầu vào cổ cô, thở dốc.
“Nam Nam, em không cách nào thoát khỏi anh nữa rồi.”
Còn phiền phức đang chờ anh ta đi giải quyết, Giang Đình đặt một nụ hôn thật sâu lên trán cô, sau đó đứng lên.
Anh bế cô qua phòng tắm tắm rửa qua, sau đó quay về một lần nữa đặt cô nằm trên giường lớn, điều hòa được anh chỉnh ở nhiệt độ tốt nhất, Giang Đình thay một bộ quần áo, sau khi khóa kín phòng thì đi ra ngoài.
Sớm có người chờ ở đó, kẻ đến không có ý tốt.
Nói là Sơn Gia cho mời.
Giang Đình để anh ta dẫn đường.
Vừa đẩy cửa phòng khách đi vào, lập tức có họng súng chỉ vào anh ta, ánh mắt Giang Đình đối diện với vẻ mặt giận dữ của Uông Minh Sơn.
Giang Đình bình tĩnh ung dung “Sơn Gia làm gì thế?”
“Giang mỗ đang có một số việc muốn tìm ngài tính toán, không nghĩ đến ngài lại tìm đến trước.”
Uông Minh Sơn cười lạnh.
“Cậu thì có chuyện gì? Nửa ngày trước chẳng phải Giang tổng cậu rất uy phong sao, cầm dao thiếu chút nữa phế đi…”
“Tôi đang định nói đến chuyện đó.”
Súng sau lưng vẫn luôn đi theo Giang Đình, anh ta không chút nào để ý, ngồi thẳng xuống đối diện Uông Minh Sơn.
“Tôi lên du thuyền này, thứ nhất là vì muốn cùng Sơn gia bàn chuyện làm ăn, thứ hai Hàn Triệt điện báo nói ở trong đội ngũ biểu diễn nhìn thấy qua vị hôn thê đang cáu kỉnh của tôi, trước giúp tôi chăm sóc, chờ tôi đến đón cô ấy.” Ánh mắt Giang Đình đen như mực nói.
“Kết quả tôi vừa đến đã thấy cô ấy bị thủ hạ của ông bắt đi, nếu như muộn một giây thôi, không biết sẽ xảy ra chuyện gì.”
“Thì ra Sơn gia chính là quản giáo hạ nhân như vậy, đốt nhà giết người, nhục nhã người, không chuyện ác nào không làm, giống như kẻ cướp và ác bá, điều này khiến cho tôi không dám cùng ông làm ăn.”
Anh ta cong ngón tay gõ lên bàn.
“Chuyện này ông định cho tôi một lời giải thích như thế nào đây, là ném kẻ xấu kia vào biển cho cá ăn, hay là một viên đạn kết thúc?”
Uông Minh Sơn bị mắng đến phải ngậm bồ hòn làm ngọt, còn bị quở trách một hồi, sắc mặt vô cùng khó coi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận