Chương 956

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 956

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sông có khúc người có lúc chính là như thế, đội trưởng Chu có an ủi những người đang khóc bao nhiêu cũng vô ích.
Kết quả nửa giờ sau, khi biết được từ tɾong miệng Liên Chức chuyện Á Tân sẽ độc lập tiếp nhận thiết kế của viện bảo tàng Ninh Xương, gần như là ngây ngốc.
“Nhéo nhéo tôi, dùng sức chút Xin cho tôi biết đây không phải là mộng tưởng hão huyền.”
“Đau, ai bảo cậu dùng sức như vậy?”
Liên Chức nhìn mấy người ở trước xe đùa giỡn, nhịn không được nở nụ cười. Lúc Vương Mông rời đi tới nói chúc mừng, sắc mặt ông ta cũng sắp tái xanh, nhưng sau này hợp tác không ít, cũng không có khả năng trở mặt như vậy.
Liên Chức cũng phụ họa vài câu với ông ta.
Vì hạng mục thư viện lần này, bộ phận thiết kế gần như thức thâu đêm suốt sáng nửa tháng thay đổi bản thảo, bởi vì chuyện của Trịnh Bang Nghiệp mà tinh thần cô sa sút mấy ngày nay còn chưa kịp nghỉ ngơi bao nhiêu, bọn họ lại ngay cả thời gian thở dốc cũng không có.
Liên Chức cân nhắc đêm nay lấy lý do chúc mừng mời toàn bộ người tɾong công ty ăn cơm, nhưng mà còn chưa lên xe, đã nhìn thấy Hoắc Nghiêu chờ ở cổng trường, xe thể thao dễ thấy phía sau lập tức đổi thành xe Mercedes Benz bình thường.
Anh ta liếc mắt nhìn cô tɾong đám học sinh qua lại, con ngươi đen kịt trực tiếp đóng đinh ở trên người cô.
Liên Chức chậm rãi tiến lên.
“Sao anh lại tới đây?”
Hoắc Nghiêu nhẹ giọng “Xong việc rồi?”
Liên Chức gật đầụ
“Ăn cơm không? Tôi mời em.” Hoắc Nghiêu ho một tiếng, nói, “Coi như tôi xin lỗi em chuyện ngày đó.”
Anh ta cũng không nhìn cô nhiều, mặc dù con ngươi của anh ta cực kỳ có tính xâm lược và sắc bén, giống như đang ẩn nhẫn.
Liên Chức im lặng nắm chặt túi xách, bên tɾong đang đặt máy nghe trộm.
Cô vẫn cần một cơ hội, một cơ hội gần gũi với anh ta.
“Được.” Cô nói.
Nơi ăn cơm ở một tiệm thịt nướng mà Liên Chức đã chọn.
Con mực trên vỉ nướng nóng hổi,
được ông chủ rắc thêm thìa là rồi bày ra đĩa cho bọn họ. Hoắc Nghiêu cầm xiên bỏ vào bát cô, hỏi “Vừa rồi lúc tôi tới tìm em, vừa mới nhận được một đơn hàng lớn?”
Liên Chức “Sao anh biết?
“Đi soi gương đi, vẻ mặt kia của em không kém nhặt được vàng nhiều lắm.” Hoắc Nghiêu ám chỉ, “Chỉ có đối với công việc em mới có thể như vậy.”
Anh ta hình dung rấtchuẩn xác, nếu không phải anh ta đột nhiên xuấthiện sợ là Liên Chức đã đi chúc mừng với người của công ty, hoặc là chạy tới chỗ Tống Diệc Châu khoe khoang tranh công.
“Chuyện vui như vậy dù sao cũng phải ké chút không khí vui mừng, cho nên bữa này không thể tính.” Hoắc Nghiêu dừng lại tɾong nháy mắt, nói, “Đại khái hơn ba năm trước chúng ta từng ăn thịt nướng một lần, còn nhớ không?
Liên Chức gật đầu “Lúc ấy tôi nhớ rõ anh ăn không quen, tại sao hiện tại…”
Lúc trước mấy đĩa thịt nướng tràn đầy anh ta nhìn cũng lười không thèm liếc mắt một cái, ngay cả rượu cũng là nhàn nhạt nhấp một ngụm lập tức buông xuống, hôm nay dáng vẻ này ngược lại làm cho Liên Chức cảm thấy xa lạ.
Hoắc Nghiêu khẽ cười “Em còn nhớ rõ.” Anh ta nói, “Lúc trước ánh mắt rấtkém, thử thêm vài lần mới phát hiện mấy món này rấtngon.”
Liên Chức không tiếp lời.
Cô đang suy nghĩ làm sao để đưa cho anh ta đồ ở tɾong túi mới không lộ vẻ đột ngột.
Cô quan tâm nói “Mấy ngày nay có khá hơn chút nào không?”
Hoắc Nghiêu ý vị thâm trường “Thứ hai, người nào đó nói hai ba ngày sau sẽ đến thăm tôi, kết quả chỉ thuận miệng nói.”
Lời kia quả thật là lời qua loa, cô làm sao có thể đi, quay đầu lập tức quên sach sẽ.
Cô cúi đầu ăn xiên không lên tiếng.
Hoắc Nghiêu đột nhiên hỏi “Bây giờ vui vẻ như vậy sao?”
Liên Chức ngước mắt nhìn lại, Hoắc Nghiêu đang nhìn cô, ánh đèn mông lung xung quanh rọi vào đáy mắt anh ta, đường nét sắc bén rút đi không ít. Anh ta lại hỏi lần nữa, hỏi cô hiện tại có vui vẻ không?

Bình luận (0)

Để lại bình luận