Chương 957

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 957

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Sao nào?”
Lâm Chi Nam qua loa “Khá ngon.”
“So với em làm thì sao?”
Cô nghe không hiểu, ngẩng đầu nhìn anh ta.
Giang Đình để đũa xuống, trong con ngươi màu đen nhộn nhạo ánh sáng khác thường.
“Trong trời đông giá rét tháng chạp, anh đã nếm được món ăn ngon nhất trong mấy chục năm qua, rau xanh xào, cà chua xào trứng, tôm, cùng với một bát cháo.”
“Khi đó dạ dày trống không gần như co rút, anh ăn đến răng môi lưu hương, về sau đi qua rất nhiều nhà hàng nhưng không nếm ra được mùi vị đó.”
Giang Đình nói “Không biết sau này còn có cơ hội nếm thử hay không?”
Lúc đầu Lâm Chi Nam còn chưa kịp phản ứng.
Mấy giây sau trong ánh mắt của anh ta, cô đột nhiên hiểu được, là tối hôm biết Đường Nhã Nam về nước, cô đến chỗ Giang Đình tùy ý nấu mấy món ăn?
Khi đó làm đồ ăn là giả, dụ rắn ra khỏi hang mới là thật.
Cô không muốn trả lời tiếp, chỉ nói một câu chắc hẳn là có, uống mấy ngụm cháo vào trong dạ dày, vừa đặt bát xuống lập tức nói cảm ơn anh ta đã cứu mình trên du thuyền, trường học còn rất nhiều chuyện, cô phải về trước.
Giang Đình cũng không đáp lời, ánh mắt và độ cong nhu hòa trên khóe miệng theo đó mà tiêu tán.
“Vậy em đi trước.”
Lâm Chi Nam khó mà từ trong gương mặt không rõ vui buồn kia của anh ta phát giác anh ta đang suy nghĩ gì, chuyện trên thuyền bị đôi lời của cô xem nhẹ bỏ qua, trước đó chuyện kia lừa gạt và giấu diếm, cô càng nhắc cũng không dám nhắc đến.
Cô chỉ muốn nhanh chóng rời đi khỏi nơi này, gật đầu tạm biệt với người đàn ông, quay người đi ra khỏi cửa.
Giang Đình cũng không đi lên ngăn cản cô, dựa vào ghế nhìn cô từng bước xa dần.
Phòng khách của biệt thự này xây vòng tròn, không có chỗ rẽ, trên phương diện thị giác đạt đến kinh người.
Lâm Chi Nam giống như bước đi trên võ đài, đi được mấy mét vẫn cảm nhận được ánh mắt vô cùng có tính áp lực ở sau lưng kia.
Giống như lưới nhện sít sao ép lấy cô, mà cô chính là ấu trùng rơi xuống, phí công giãy dụa.
Cô thầm than mình quá mẫn cảm, thế nhưng lúc đi đến chốt cửa đè xuống lại chẳng có động tĩnh nào.
?
Lâm Chi Nam dùng lực ấn một cái, vẫn không có động tĩnh gì.
Tiếng dép lê đi trên thảm giống như gió phất qua lá cây, giọng nói của Giang Đình từ phía sau truyền đến.
“Có phải không mở ra được? Cửa này tối hôm qua anh đã khóa lại.”
Cô kinh ngạc quay đầu “Anh…”
“Cửa này từ thép hợp chế phá vỡ ít nhất cũng phải mất mấy ngày, trừ khi dùng thuốc nổ nổ tung…”
Vẻ mặt anh ta lạnh nhạt, giống như miêu tả thời tiết.

Bình luận (0)

Để lại bình luận