Chương 96

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 96

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đêm nay Nhan Thiến mất ngủ trầm trọng, dường như đến gần sáng cô mới miễn cưỡng chợp mắt được một lúc, khó trách giáo viên tɾong trường nghiêm cấm yêu đương sớm, loại chuyện tình cảm này thật sự ảnh hưởng đến tâm trạng của cô.
Sáng sớm hôm sau, Nhan Thiến cố gắng lấy lại tinh thần và thức dậy, bởi vì cô ngủ không ngon giấc khiến đầu óc mơ màng, hành động và phản ứng đều trở nên có chút chậm chạp, khi cô xuống lầu nhìn thấy Nhan Tê Trì đang ngồi ở tɾong phòng ăn đọc báo, cô có chút phản ứng không kịp, bình thường ba ba sẽ không xuống lầu sớm như vậy, do ông thường không có lớp học quá sớm nên cũng không cần phải vội vàng đến trường.
Nhưng lúc này ông mặc một bộ lễ phục̶, thoạt nhìn có vẻ ông cũng chuẩn bị ra ngoài.
Ánh mắt Nhan Thiến liếc qua người ba, phát hiện ông đang đeo chiếc cà vạt mà cô tặng ông, chiếc cà vạt màu xanh đậm làm nổi bật khí chất lạnh lùng và lãnh đạm của ông, bầu không khí kiêng kỵ ngay lập tức bùng phát.
Trái tim cô đập loạn nhịp và mất cảnh giác trước vẻ đẹp trai của ông.
Có điều rấtnhanh cô đã nhớ tới cuộc đối thoại giữa hai người bọn họ lúc nửa đêm, trái tim đập loạn nhịp trở nên trầm xuống, trực tiếp chìm xuống đáy vực.
“Ba ba.”
Cô lên tiếng chào hỏi, thấy trên bàn đã chuẩn bị sẵn bữa sáng, cô ngồi xuống ngay đối diện ông.
Ánh mắt Nhan Tê Trì từ trên tờ báo chuyển hướng nhìn lên mặt cô, nhìn chằm chằm vào quầng thâm trên mắt của cô một hồi rồi nhẹ nhàng đáp một tiếng, nói
“Ăn sáng xong ba sẽ đưa con đến trường.”
Nhan Thiến sững sờ và nói “Con tự đi xe bus là được rồi.”
Nhưng Nhan Tê Trì phớt lờ lời nói của cô, ông mở tờ báo ra và tiếp tục đọc tin tức, dáng vẻ giống như đang kiên nhẫn chờ cô.
Bữa sáng của Nhan Thiến vừa ăn được một nửa, Nhan Hạo bị Triệu Điềm đánh thức, có lẽ là do không ngủ đủ giấc nên cậu thức dậy vô cùng tức giận, khóc lóc ầm ĩ không muốn mặc quần áo, Triệu Điềm liên tục vừa dỗ dành vừa mắng mỏ và kéo cậu xuống.
Nhìn thấy Nhan Tê Trì mặc bộ đồ đi ra ngoài, Triệu Điềm cũng rấtngạc nhiên hỏi ông
“Hôm nay có tiết học sớm sao?”
Nhan Tê Trì thậm chí không ngước mắt lên, trả lời một cách lấy lệ “Ừm.”
“Vậy thật đúng lúc, trường của anh và trường của Hạo Hạo hai người thuận đường, anh đợi một chút rồi cùng đưa con đi.”
Động tác của Nhan Tê Trì vẫn không thay đổi, tiếp tục nhìn chằm chằm vào tờ báo, thản nhiên mở miệng
“Không thuận đường.”
Triệu Điềm cau mày “Sao lại không thuận đường, rõ ràng là cùng một hướng.”
“Tôi đưa Nhan Thiến đến trường ở hướng ngược lại.” Nhan Tê Trì nói.

Bình luận (0)

Để lại bình luận