Chương 96

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 96

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cũng khó trách, lúc công ty họ qua lấy tiền đặt cọc, có nói kỹ sư Hứa đó đã đến công trường khác rồi. Dự án bên này không thuộc quyền quản lý của anh ấy nữa, chắc cũng vì vậy mà không hỏi tình hình bên này để tránh vượt quyền.”
Tiểu Vương vừa lái xe vừa vô tư nói, hoàn toàn không để ý đến sắc mặt đang thay đổi của người ngồi ghế phụ.
Trình Nặc lại cúi đầu không nói gì, bàn tay siết chặt lấy dây an toàn. Trong lòng lại thoáng giật mình tựa như nước sông cuồn cuộn gào thét. Cô muốn hỏi anh đi đâu, làm công trình gì, nhưng lời đến miệng lại không thể thốt ra được. Cô đã lựa chọn không liên hệ nữa… cần gì đa tình mà đi quan tâm? Huống hồ cô cũng đã nói nếu gặp khó khăn thì có thể đến tìm cô, cậu ấy không tìm cô nên chắc cũng không có việc gì, sống tốt lắm.
Cô cắn môi, cố nén sự tò mò và quan tâm xuống, không định tiếp lời. “Anh muốn ăn gì? Tôi mời anh.” Cô chuyển chủ đề.
Hai người đến nhà hàng gần đó, cũng không nói tiếp chủ đề nhạy cảm đó nữa. Một buổi tối bình đạm vô vị trôi qua, thức ăn ngon đến mấy vào miệng cô cũng như nhai sáp.
Tiểu Vương có thể làm việc cho Trình Trường An lâu như vậy, tất nhiên cũng là người tinh tế, hiểu lòng người, biết quan sát sắc mặt. Hôm sau anh đi gặp Uông Tuấn Hoa để trình bày tình huống, sau đó bên công ty xây dựng đã cử một tổ kỹ sư thiết kế sân vườn khác đến chung cư Trình Nặc để đo đạc. Anh cũng họp hành cả ngày với Trình Nặc về tiến độ dự án. Đến khi tan tầm, vừa thu dọn tài liệu trong văn phòng Trình Nặc, anh vừa trò chuyện câu được câu chăng với cô, thăm dò thái độ.
“Hôm nay giám đốc Uông có cử người đến nhà cô chưa?”
Trong lúc hỏi, tay anh nhanh nhẹn bỏ tài liệu vào túi đựng văn kiện, mắt liếc nhìn cô.
Buổi chiều có cuộc họp kéo dài căng thẳng, sau đó lại cùng Tiểu Vương đi gặp đối tác công ty mảng vật liệu xây dựng, quay qua quay lại làm cô quên khuấy chuyện này.
“Lúc sáng tôi có nói qua với giám đốc Uông, sau đó ông ấy đã cử người đến rồi. Làm xong sớm để nhìn ngắm cho thư thả đầu óc, cũng tốt.” Cô trả lời qua loa.
Trình Nặc gật đầu, cũng không muốn tiếp tục chủ đề này, tay lật giở hồ sơ trên bàn.
“À…” Tiểu Vương nhìn vẻ mặt lãnh đạm của cô, không đoán được cô đang nghĩ gì nên chần chừ muốn nói lại thôi.
“Có chuyện gì sao?” Trình Nặc rời mắt khỏi màn hình máy tính, ngước lên nhìn về phía anh.
Ánh mắt này của cô làm Tiểu Vương không được tự nhiên lắm, anh gãi đầu, cúi xuống cười nói: “Cũng không có gì quan trọng, chỉ là sáng nay lúc nhờ giám đốc Uông sắp xếp kỹ sư thiết kế vườn, tôi có thuận miệng hỏi thăm tình hình kỹ sư Hứa.”
“…”
Cô không nói gì nhưng ánh mắt vẫn dừng trên mặt anh, bàn tay cầm bút hơi khựng lại, tựa như đang chờ anh nói tiếp.
“Nghe bảo anh ấy đang làm cho một công trình khác của công ty họ ở ngoại ô. Mấy ngày trước lúc đang chỉ đạo đốn cây thì không biết tình huống thế nào mà bị thương ở chân, khá nghiêm trọng. Bây giờ đang nằm viện, vậy nên dù có muốn thiết kế hoa viên cho cô thì cũng khó mà tới được.”
Anh nói từ tốn, từng câu đều là tường thuật thực tế nghe được, cũng không có tính nhiều chuyện. Chỉ là nhiều năm đi theo Trình Trường An nên có thói quen suy xét mọi chuyện kỹ lưỡng, để ý từng tiểu tiết và báo cáo lại. Anh nhớ ngày đó Trình Nặc lo lắng vội vàng bảo anh lái xe đi tìm chàng thanh niên ấy, nếu bảo hai người không có quan hệ gì thì quỷ cũng không tin. Vậy nên anh xuất phát từ thói quen nghề nghiệp, “hỏi thăm” giúp Trình Nặc xem sao.
Nhưng sao cô gái trước mắt lại không có một chút phản ứng nào? Cô vẫn ngồi im như tượng.
Cô kiềm chế cảm xúc đang chực trào, ánh mắt hơi đờ đẫn nhìn lại màn hình máy tính. Cô lại hoảng loạn sắp xếp tài liệu trong tay, lấy ghim bấm phân loại từng xấp giấy tờ một cách vô thức. Tay chân có phần luống cuống, vụng về. Trái tim lại như bị ai bóp lấy, nghẹt thở. Cậu ấy bị thương? Có nghiêm trọng không? Ở bệnh viện nào? Sao lại bất cẩn như vậy?
Cậu… không nói cho cô biết… Cậu thà chịu đau một mình cũng không tìm cô.
Thấy cô có vẻ không quan tâm, Tiểu Vương có cảm giác hơi hậm hực trong lòng, cảm thấy mình lo chuyện bao đồng. Anh thu dọn đồ của mình rồi chào cô, rời khỏi văn phòng.
Vừa định đóng cửa văn phòng lại thì thấy Trình Nặc nhảy dựng khỏi ghế như đang thảng thốt, chồng tài liệu trên bàn rơi xuống đất tung tóe. Anh vội vàng bước vào phòng, thấy sắc mặt cô gái tái mét, cắt không còn giọt máu. Cô bóp chặt tay trái mình mà không rên một tiếng. Anh nhìn theo hướng đó thì thấy một chiếc ghim kẹp giấy lớn đang đâm sâu vào ngón trỏ của cô gái, sâu đến nỗi máu vẫn chưa kịp chảy ra, nhìn thôi đã thấy đau buốt.
Anh gấp đến mức muốn gọi trời, lập tức chạy đến: “Cô Trình! Trời ơi, sao lại bất cẩn thế này!” Anh muốn bắt cô đi bệnh viện ngay lập tức.
Trình Nặc sững sờ hồi lâu không nhúc nhích, như người mất hồn. Nghe tiếng anh thúc giục mới đờ đẫn ngẩng đầu lên hỏi, giọng lạc đi.
“Ở Tô Châu… bị thương gân cốt thì đi bệnh viện nào?”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận