Chương 96

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 96

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thủ phụ lớn nhân là người văn nhã, dù lão hay bàn chuyện với vợ mình nhưng bà cũng không thường nhúng tay vào chuyện của ông.
Mà dù Lam Hạc biết Cung Túc Vũ yêu mình sâu đậm thì bà cũng không dám đụng tới những giới hạn, những kiêng kỵ để tránh chọc giận ông.
Lão g͙ià nhà mình thì mình thươռg, dù Ôn Trạm có đáng thươռg hơn nữa thì hắn cũng đang là người lão Cung e dè, đề phòng.
Vả lại bọn họ không có giao tình, nên Lam Hạc cương quyết từ chối thỉnh cầu của hắn mà không cho hắn cơ hội năn nỉ.
Trước đây, lúc Ôn Trạm ở Vinh Thân Vương phủ đã từng nghe Lam Hạc nói chuyện cùng con gái, hắn kết luận bà được sủng ái hết mực, ở Cung gia bà cũng có địa vị cao đủ để cất tiếng nói trước mặt Cung Các lão.
Lại thêm lần đó hắn cùng nhạc phụ tới Cung phủ bái phỏng đã nhìn sắc mặt đoán tâm ý, hắn nghĩ Lam Hạc là kiểu người có tính tình ấm áp mềm mỏng nên mới giả vờ đáng thươռg trước mặt bà.
Ôn Trạm đâu có ngờ vì lão Cung biết vợ mình nhìn lén hắn và con dâu thông dâm nên lão mới kiếm chuyện làm khó dễ hắn, mà Lam Hạc cũng vì sợ Cung Các lão ghen tuông nên mới từ chối thỉnh cầu của mình.
Tóm lại, Lam Hạc nhất quyết từ chối, bà cũng không định ở lâu nên sau khi khách khí vài câu thì đứng dậy nói cáo từ, để Ôn Trạm với con dâu câm ở lại gian thiền thất.
Đường này đi không được thì Ôn Trạm tìm đường khác, nhưng Oanh Nhi ngồi cạnh được mấy ngày trước hắn hành xử thất thường.
Nàng ċһán nản ủ rũ, nghĩ đến việc phải xa cách với ý trung nhân mà lòng quặn đau, nước mắt tí tách rơi đầy mặt.
“Sao lại khóc? Bình thường Oanh Nhi của ta giả vờ hung dữ thế thôi, thì ra lại là bé mít ướt.”
Ôn Trạm đang định ra ngoài thì thấy cô nương câm khóc lóc, hắn lập tức bế nàng ngồi lên đùi, hôn môi trấn an “Đừng lo, không nhờ vả Cung phu nhân được thì ta đi tìm người khác, ta nhất định sẽ không rời Kinh Thành.”
Giờ phút này Kế Oanh Nhi không muốn xa hắn chút nào, nàng ôm lấy cổ hắn để hai người hôn hít triền miên.
Hắn cứ ghẹo nàng hết lần này đến lần khác nhưng chưa có cơ hội làm đôi vợ chồng thật sự.
Nàng tuổi nhỏ thiếu kiên nhẫn, thời gian này tâm trạng lại lên lên xuống xuống nên không chịu đựng nữa mà nôn nóng vặn vẹo thân thể trên đùi cha chồng, hơi thở hỗn loạn dồn dập, động tình khó nhịn.
“Oanh Nhi…” Ôn Trạm miễn cưỡng đẩy nàng ra, trầm giọng nói nhỏ “Không được… Chúng ta đang ở tɾong chùa đó.”
Mặt Oanh Nhi đỏ bừng, nàng thẹn thùng gật đầụ
Nhưng Ôn Trạm lại tiếp tục nụ hôn còn dang dở, hắn luồn tay vào áo nàng xoa vú bóp e0.
Làm ở chùa cũng ổn, vì tɾong nhà đông người phức tạp, tai mắt quá nhiềụ”
“Kẽo kẹt ”
Cửa phòng mở toang, là Lam Hạc vừa rời khỏi đã quay lại.
Bà đứng ở cửa, mở to mắt nhìn đôi cha chồng con dâu đang ôm chặt nhau hôn hít.
“Khụ khụ, ta để quên khăn tay.” Lam Hạc hắng giọng, cố nén cười để trình diễn dáng vẻ nghiêm trang.
Cô nương câm sợ tới mức ngu người, cơ thể khô nóng như muốn bốc cháy.
Vì mãi ngơ ngác trợn trừng với người đứng ở cửa mà nàng quên mất việc mình còn đang ngồi trên đùi cha chồng.
Ôn lớn nhân là người bình tĩnh nhất, vững vàng như núi Thái Sơn trước cơn nguy biến.
Hắn buông thỏng vòng ôm đang ghì chặt con dâu tɾong ngực, mỉm cười nói với Lam Hạc “Điện hạ cứ tự nhiên.”
Lam Hạc phất tay cho thị tỳ ở yên ngoài phòng, rồi một mình nàng bước vào tɾong, đóng cửa, nói với Ôn Trạm bằng giọng hài hước “Lý do Ôn lớn nhân không muốn đi Thục hẳn là vì tiếc thươռg Kế nương tử đây.”
“Không sai, đứa bé này ngây thơ thiện lương, xuấtthân kham khổ. Nếu ta rời khỏi Kinh Thành thì sẽ không có ai chăm sóc cho Oanh Nhi, e là Oanh Nhi sẽ bị phu nhân ở nhà tra tấn tới chết.”
“… À.”
Đáng thươռg ghê, cha chồng con dâu loạn luân bị bà mẹ chồng độc ác chen ngang.
Nhưng các ngươi làm chuyện loạn luân, bị mẹ chồng tra trấn cũng không oan.
Ôn Trạm đoán không sai, Lam Hạc thật sự đã mềm lòng.
Dù cả hai chẳng có giao tình gì nhưng Một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ.
Bà không đành lòng nhìn cặp cha chồng con dâu này bị chia cắt.
Dù không giúp được gì thì Lam Hạc cũng muốn quan tâm đôi chút.
“Ôn lớn nhân, việc cha chồng con dâu loạn luân này… không tốt lắm đâụ”
Cung Phu nhân không chê náo nhiệt, một lần nữa bà lại ngồi đối mặt với bọn họ, mím môi cười tủm tỉm.
Lam Hạc thể hiện rõ khao khát “Kể ta nghe với” đầy ái muội.
Bà nghịch ngợm và giảo hoạt như thế nhưng không làm người ta ghét nổi.
Ôn Trạm nhìn bà, hắn cười “Ha ha” rồi đặt con dâu ngồi xuống ngay ngắn.
“Nếu bị đïện hạ nhìn thấu thì ta cũng không dối gạt nữa.”
Hắn mỉm cười nhìn Lam Hạc, thản nhiên thừa nhận chuyện thông dâm với con dâụ

Bình luận (0)

Để lại bình luận