Chương 96

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 96

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhược Nhược.
Thiếu Minh thì thào, lẫn thẫn bước ra cửa. Anh đã dạo một vòng trong nhà, trừ một ít đồ dùng và quần áo, mọi thứ đều ở đây, kể cả giấy tờ quan trọng. Vậy nên anh chắc chắn cô chỉ tạm rời khỏi đây, có lẽ cô muốn tránh mặt anh.
Sắp đến ngày sinh, cô còn cố chấp gì vậy chứ.
Tay anh chốt cửa, định bụng bước ra xe, lại chợt nghĩ gì đó.
Từng ngón tay thon dài chậm rãi di trên bảng khóa, từng nhịp từng nhịp. Cho đến khi màng hình hiển thị đổi mật khẩu thành công, những ngón tay mới dừng lại.
Không có mật khẩu, đến khi cô muốn vào lấy đồ phải gọi cho anh rồi.
——
Quả cầu tuyết bị chốc lên chốc xuống, từng mảnh óng ánh chao đảo, uốn lượn tuyệt đẹp, đến một lúc mọi thứ trở nên tĩnh lặn, đáp xuống nhẹ nhàng dưới đáy nước. Ánh mắt Tố Nhan cũng yên tĩnh như mặt nước, trong suốt như thủy tinh cầu, tận sâu trong đáy mắt là nỗi buồn đến vô hồn.
Đây là món quà cô tặng Lạc Lạc khi đi Parri, gương mặt con bé khi nhận lấy quả cầu đã rất sung sướиɠ, rất rất sung sướиɠ. Con bé nói “chỉ cần là quà của mẹ, Lạc Lạc đều thích”.
Lạc Lạc, mẹ mua rất nhiều, rất nhiều quà cho con.
Cô trườn người trên bàn, gối đầu lên bức tranh gia đình lúc trước. Nhớ đến từng khoảnh khắc. Gia đình ấy, giờ không còn nữa rồi.
“Nhan… Sao lại nằm ở đây? Có biết em đang sốt không?”
“…”
Đáp lại anh là khoảng trầm lặng. Cô không nghe thấy gì cả, cũng không muốn nghe.
Thiếu Minh nhìn từng thứ trên bàn, lòng chợt thắt. Thở dài ngồi xuống, kéo cô vào lòng.
Khoảng thời gian này, thật khó trải qua.
—–
Ting ting.
“Có ai đến sao?”
Tiếng Phỉ Nhược dưới bếp vọng lên.
“Em nấu đi, để anh mở cửa cho”
Thiếu Quân với lấy cặp nạng, cố gắng đứng dậy.
Sau hai tuần kiên trì, cậu đã có thể tự đi lại. Tuy nhiên chân vẫn còn yếu, không thể hoàn toàn chống đỡ cơ thể, phải dùng nạng hỗ trợ.
Dù hơi khó khăn nhưng cậu đã nhanh chóng ra tới cửa.
Thiếu Quân nhướng mày nhìn người bên ngoài, trông quen quen. Hình như là…
“Cậu, tìm Phỉ Nhược?”
Nếu không lầm, đây là người đàn ông đã xuất hiện cùng Phỉ Nhược trong bệnh viện.
“À, tôi tìm cậu”
“Tìm tôi?”
Đàm Trạch khẽ cười, Phỉ Nhược là cùng cậu ta sống ở đây sao. Hình như mọi thứ rắc rối hơn anh nghĩ.
“Tôi vào nhà được chứ?”
Thiếu Quân thoáng ngập ngừng, cuối cùng né một chỗ cho anh vào. Dù gì cũng là người quen Phỉ Nhược, cậu không có gì phải lo lắng.
Đàm Trạch vừa bước vào, mùi thức ăn đã từ bếp bay lên. Cảm giác ấm cúng của gia đình, thật làm người ta ao ước.
Còn định hỏi Phỉ Nhược có nhà không, nhưng chắc cũng không cần thiết rồi. Giọng cô gái nào đó lanh lảnh vang lên.
“Ai vậy anh?”
Phỉ Nhược xuất hiện trong tầm mắt anh. Bây giờ mới thấy cô thật ra dáng một người vợ. Nhưng lại là, vợ người ta…
“Trạch? Sao anh lại đến đây?”
“Không có tìm em đâu”
Đàm Trạch khẽ cười. Rất nhanh đã thấy vẻ mặt ngờ nghệch của cô.
“Anh có chút chuyện muốn nói với.. chồng em”
“À, vậy em xuống nấu tiếp. Hai người tự nhiên”
Cô có hơi sững sờ một chút, lại nhanh chóng nhận thức, vội nhường không gian cho hai người họ rồi đi xuống bếp.
“Ngồi đi”
Thiếu Quân nhìn cách nói chuyện của hai người, thầm đoán họ khá thân thiết, bản thân cũng tự nhiên với anh hơn.
Đàm Trạch gật gật đầu, ngồi xuống. Đợi Thiếu Quân cũng ngồi ngay ngắn mới bắt đầu giới thiệu bản thân.
“Tôi là Đàm Trạch, thật ra là viện trưởng bệnh viện cậu đang chữa trị”
Thiếu Quân nhướng mày, có chút bất ngờ lại khó hiểu. Hóa ra là viện trưởng, nhưng mà tìm riêng cậu để làm gì, lại còn quen Phỉ Nhược.
“Tôi đã xem bệnh án của cậu”
Câu nói của Đàm Trạch chẳng mấy chốc đã làm Thiếu Quân khẩn trương, tay siết lại, ánh mắt liếc về hướng nhà bếp. Chỉ sợ cô xuất hiện bất ngờ.
Bệnh án bên bệnh viện Thiếu Minh cậu đã thủ tiêu sạch sẽ, nhưng chỗ Đàm Trạch cậu vẫn đang điều trị, chỉ đơn giản hi vọng chút kì tích.
Đàm Trạch nhìn biểu hiện của Thiếu Quân cũng biết cậu đang lo lắng.
“Tôi sẽ không vòng vo nữa. Chỉ muốn hỏi, cậu có chắc đem lại hạnh phúc cho Phỉ Nhược không?”
Anh còn nhớ bản thân đã có một yêu cầu tương tự cho anh trai của tên này. Nhưng giờ thì sao, Phỉ Nhược có thai, mà anh không rõ đứa bé là của ai, mà người bên cạnh cô lúc này lại không phải tên đó, lỡ mọi chuyện bại lộ, cô sẽ như thế nào.
Chưa kể đến, người đàn ông trước mắt này lại…
“Dù thế nào, tôi cũng có thể lo cho cô ấy”
Không biết vì sao Thiếu Quân lại dám khẳng định như vậy, mà cậu dường như quên mất bọn họ sắp ly hôn.
“Cậu không nhìn nhận được sự thật sao. Cậu bây giờ chỉ là một tên bất lực, một tên bất lực. Mà đứa bé trong bụng cô ấy, chưa chắc…”
“Không, im đi, tôi không muốn nghe”
Thiếu Quân bị chạm đến điểm yếu, cơ thể run rẩy, lắc đầu chối bỏ. Hai tay chống lên thành ghế chống đỡ đôi chân yếu ớt đứng dậy.
Tâm trí rối loạn, đôi chân vô thức bước, nỗi sợ hãi với đôi chân không lành lặn chẳng mấy chốc khiến cậu muốn khụy xuống.
“Quân, anh sao vậy?”
Phỉ Nhược từ dưới bếp đi lên, nhìn Thiếu Quân hoảng loạn sắp ngã, vội chạy tới đỡ lấy.
Hết chap 96.

Bình luận (0)

Để lại bình luận