Chương 96

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 96

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“—— Anh Đào.”

“Suỵt.” Cô se sẽ nói, gục đầu xuống, hơi thở ấm áp phả vào đỉnh gậy mẫn cảm, người đàn ông nháy mắt căng chặt cơ thể.

Trong bóng đêm, có tiếng thiếu nữ nhẹ nhàng nói: “Để em nếm thử trước xem nào.”

Anh còn chưa kịp mở miệng can ngăn thì vật cương cứng đã bị cái miệng nhỏ mềm ướt át ngậm vào.

“—— Ưm.”

Anh thôi nín nhịn, sung sướng bật rên thành tiếng.

Xe ngừng ở ngay ven đường, chẳng phải chốn nào hẻo lánh, thi thoảng có tốp ba tốp năm người qua lại, phản chiếu bóng dáng mơ hồ.

Trong chiếc xe trông có vẻ yên tĩnh, bầu không khí như muốn nổ tung, người đàn ông ngửa đầu thả lỏng hàm dưới, môi mím thành một đường, hưởng thụ khuôn miệng mềm ấm áp.

Cái đầu vùi giữa hai chân anh không ngừng nhấp nhô, thi thoảng thoáng dừng lại, đầu lưỡi ngọt ngào khảy lỗ sáo qua lại, liếm quy đầu mượt mà sáng loáng, mỗi lần ngậm phần đỉnh to như trứng vịt, cô phải mở căng miệng hết cỡ mới miễn cưỡng nuốt được vào.

Mắt ngựa mẫn cảm ứa ngày một nhiều dịch hơn, Tô Anh cuốn chất dịch vào miệng, nuốt dòng dịch ngọt trong xuống họng, tiếng nước êm ái khiến con tim người ta chao đảo.

Tay nắm vật thô to, thân gậy uốn lượn những đường gân xanh dữ tợn như dã thú hung mãnh nổi cơn cuồng nộ, bỗng chốc thổi bùng lên ham muốn chinh phục mãnh liệt trong cô.

Cái lưỡi mềm miết một đường dài dọc theo gân xanh, thoáng dừng khi chạm đến gốc trụ, ngay sau đó rải những nụ hôn lên vật hình cầu cách một lớp vải. Cảm nhận được sự mềm mại tinh tế, nhân phút tò mò, người con gái há miệng ngậm lấy non nửa vật hình cầu, tinh tế nhay giữa hai cánh môi.

Người đàn ông ngửa đầu bật rên nặng nề.

Cảm giác ấy sung sướng tận xương tủy, từng cơn tê dại cuộn trào từ xương sống, mãi đến khi lý trí còn sót lại trong đầu bị chia năm xẻ bảy, anh nghiến răng, mồ hôi mướt mát, lại không dám cúi đầu nhìn cảnh xuân tươi đẹp dưới thân.

Sợ mình không kiềm nổi, đè cô dập tơi bời hoa lá.

Nhận thấy cơ đùi anh bỗng cứng lại, Tô Anh thong thả ngẩng đầu, môi mỏng dính vài giọt dịch, cô nhoẻn cười, giọng nhẹ nhàng, chầm chậm mà quá chừng quyến rũ.

“Sướng không anh?” Cô hỏi.

Mắt Tống Đĩnh Ngôn tối sầm, trượt khỏi vùng nệm lún, nhào nặn bờ mông mềm, những hình thù mờ ám tràn ra khỏi kẽ ngón tay, bị khóa trong lòng bàn tay, mặc cho anh thưởng thức.

Giọng anh khàn khàn mê người, “Tiếp tục đi.”

Tay nóng tựa nắng gắt, thiêu đốt từng tấc bồng đảo nõn nà, người con gái chau mày lẩm bẩm: “Nóng quá.”

Người đàn ông thở ồ ồ, thô bạo đè đầu người con gái xuống, thứ mới được cô liếm bóng loáng lại vọc vào bờ môi hé mở, tiến vào vòm miệng vừa mềm vừa nóng, nương lực thúc lên trên, dừng ở nơi yết hầu nhỏ xinh, mở ra một khe hẹp, cô không chịu nổi kích thích khi dị vật xâm nhập, cổ họng run rẩy co rút, xoắn lấy ngọn nguồn.

Từng tiếng thở nặng nề truyền vào tai cô.

“Ư… ưm…”

Hai tay Tô Anh hấp tấp chống chân anh, đẩy nhẹ, nhưng không thắng nổi thế công thô bạo, vật căng trướng ép ra tiếng òm ọp trong cổ họng.

Quy đầu cỡ khủng lần đầu hung hăng đâm vào yết hầu chặt chẽ, cô ngừng thở, dần quen với nhịp vào sâu, bắt đầu phối hợp với lực cắm của anh, cái lưỡi hồng ép sát dương vật trơn ướt đang ra vào, nuốt nhả càng thêm nhanh, mắt anh đỏ rực, vọt vào yết hầu cô, không biết bao lâu sau, cô đã không chịu nổi mà nức nở, cái miệng chết lặng sắp sửa không khép lại nổi.

Người đàn ông cuối cùng cũng bật rên gợi cảm, vùi vào nơi sâu nhất trong miệng cô, bắn ra từng đợt dịch trắng, người con gái chẳng có lấy cả sức kháng cự, nuốt sạch tất cả, tiếng nuốt nghe chừng gợi cảm.

Thật lâu sau, người đàn ông mới hoàn hồn, cúi đầu thấy người con gái đang tủi hờn nhìn anh, mắt long lanh ánh nước.

Tống Đĩnh Ngôn cười, ôm cô lên đùi mình, hôn lên mặt cô, khẽ dỗ: “Làm em đau à?”

Tô Anh bĩu môi, mặt áp vào ngực anh, lầu bầu: “Đau họng em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận