Chương 96

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 96

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ban đêm lén lút đến gặp học sinh của vợ khi vợ ngủ, màn solo múa cột trong trang phục thỏ nhỏ nóng bỏng tại phòng riêng của câu lạc bộ (phần 4)
Mộc Vọng Tồn trong ánh đèn nhìn cậu một cái.
Giống như có một dòng điện xẹt qua bên trong cơ thể, Tô Mộc vô thức nuốt nước miếng.
Bầu không khí mập mờ, tất cả đều rất tốt, giống như một giây kế tiếp sẽ phát sinh ra gì đó, nhưng mà một giây kế tiếp, Tống Nam Hà đứng ở cửa, sau lưng Tô Mộc, sắc mặt xanh đen, khinh miệt giễu cợt Mộc Vọng Tồn: ”Chó má, ông đây biết ngay cậu đang âm mưu cái gì đó bẩn thỉu mà!”
”Cậu là người à? Ban đầu nếu không có anh Lâm, cậu có thể sống tốt được như bây giờ hay không? Uống nước thì cũng phải nhớ nguồn, mẹ nó cậu thật giỏi, người của anh Lâm mà cũng dám giơ móng vuốt, mẹ nó đúng là một con sói mắt trắng!” Tống Nam Hà tức giận đến cực điểm, há miệng nói không tự chủ.
Nhưng Mộc Vọng Tồn khẽ khựng lại, sau đó chậm rãi chớp mắt một cái dưới ánh đèn mập mờ không rõ ràng: ”Tôi đang giúp anh ấy.”
”Giúp anh ấy chăm sóc vợ?” Tống Nam Hà cười như không cười.
”Không liên quan đến cậu.” Sắc mặt Mộc Vọng Tồn lạnh như băng.
”Cậu nói không liên quan là không liên quan? Con mẹ nó, mặc cái thứ dâm đãng này, còn dựng một cột sắt, muốn múa cột phải không? Anh ta có thể nhìn, chắc chắn ông đây cũng có thể, mau nhảy đi! Ông đây hôm nay ngược lại muốn nhìn một chút, xem xem con mẹ nó rốt cuộc cậu muốn giúp anh Lâm thế nào!” Tống Nam Hà ha ha cười nhạt hai tiếng.
Mộc Vọng Tồn bước xuống từ sân khấu, đi tới cửa, như thể cậu ta hoàn toàn không thèm quan tâm đến trang phục mát mẻ trên người mình, cực kỳ tự nhiên kéo tay Tô Mộc, kéo một cái liền kéo người vào trong ngực, ngay khi cơn tức giận của Tống Nam Hà bùng phát giơ lên quả đấm chuẩn bị đánh người thì rầm một tiếng, đóng cửa lại.
Quả đấm vốn định đánh vào mặt Mộc Vọng Tồn chợt rơi trên cánh cửa phòng riêng, Tống Nam Hà nhất thời đau ngược, hít một hơi khí lạnh, lập tức kịp phản ứng lại đè lên chốt cửa, nhưng phòng riêng đã sớm bị khóa trái từ bên trong.
”Sư nương muốn nhìn tôi nhảy không?” Mộc Vọng Tồn hào phóng đứng trên sâu khấu, chân quá dài, tới nỗi độ cao sân khấu cũng chỉ vừa vặn ngang eo cậu ta, Mộc Vọng Tồn chống tay về phía sau, ngồi bên mép sân khấu, vừa vặn rũ đôi chân dài xuống mặt đất.
Quần cụt quá ngắn khiến đôi chân dài càng thêm nổi bật, vừa dài vừa thẳng vừa thon, chắc chắn là thoái ngoại niên*.
(*Chân chơi cả năm, là một thuật ngữ trên mạng, xuất phát từ câu “Nhìn đôi chân đó là chơi cả đêm rồi.” Câu này xuất phát từ bộ phim xã hội đen Hồng Kông năm 1999 “Dragon on the Edge”. Ý nghĩa trực tiếp của câu này là một lời khen cho đôi chân đẹp hoặc một dáng người đẹp, và sau đó dần dần bị chuyển thành chế nhạo trên mạng.)
Tô Mộc không khỏi nhìn đi nhìn lại, chẳng qua là có phải quần áo có hơi mát quá mức hay không, hơn nữa trang sức có phải…
Sư nương chưa kịp vào trạng thái có chút đỏ mặt, nhưng không nói lời nào chính là ngầm thừa nhận, giữa âm nhạc mập mờ, chiếc chân vừa dài vừa thẳng của Mộc Vọng Tồn đã móc lên cột sắt, vòng eo mềm dẻo nhảy múa theo tiết tấu của điệu nhạc, biểu cảm trên gương mặt không hề thay đổi, nhưng ánh mắt lại nhìn thẳng vào Tô Mộc, trình diễn một mình, làm Tô Mộc không khỏi rót nước uống từng ngụm.
Sao…
Sao tên nhân vật phản diện này lại dâm như vậy!

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận