Chương 96

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 96

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hoa Cẩn há miệng ngậm lấy nó. Thân thể cô mệt mỏi rã rời, nhưng lại không muốn dừng lại, dâm dịch trong người cô vẫn liên tục chảy ra ngoài.

Dương vật của hắn mãi mà không mềm xuống. Từ sau khi bị điện giật, hệ thần kinh của hắn hình như đã bị tổn thương, chỉ khi nào đút vào trong thân thể cô thì hắn mới cảm giận được sự thoải mái.

Chờ khi cô liếm sạch sẽ dương vật của hắn thì ánh mắt lại ngập tràn cầu xin. Tiểu huyệt của cô trống rỗng và ngứa ngáy vô cùng, mặc dù cô đang mang thai nhưng sự dâm đãng vẫn không hề giảm, dâm thủy vẫn chảy mãi không ngừng. Hai chân Hoa Cẩn run rẩy, cô sắp không chống đỡ được nữa rồi.

Tịch Khánh Liêu hôn lên trán cô một cái: “Cẩn Cẩn thật lẳng lơ, có muốn anh đút vào không?”

Hoa Cẩn thẹn thùng đỏ mặt, nghẹn ngào gật đầu: “Muốn… Muốn…”

“Được, vậy anh sẽ thỏa mãn Cẩn Cẩn.”

Cô gật đầu, cố gắng chống chân vểnh mông lên.

Bàn tay hắn trượt từ trên đùi cô xuống, lòng bàn tay ướt nhẹp dâm thủy và tinh dịch. Tiểu huyệt của Hoa Cẩn giật giật, giống như hoan nghênh hắn tiến vào.

Tịch Khánh Liêu nhét hai ngón tay của mình vào trong, khuấy đảo tiểu huyệt của cô, chờ đến khi cô điên cuồng vặn vẹo thì mới từ từ nhét dương vật của mình vào bên trong.

“Ô… Ah… Ah…”

Khoái cảm khiến Hoa Cẩn quặp chặt ngón chân, da đầu tê dại.

“Chặt quá.”

“Cẩn Cẩn, sao em mút chặt anh như thế? Em đói khát thế sao?”

“Em… thích… thích… anh nhét vào!” Hoa Cẩn thở hổn hển, càng vểnh mông lên cao hơn. Tịch Khánh Liêu thẳng lưng, nhét toàn bộ dương vật vào bên trong cô, hắn di chuyển chậm rãi, đủ để đảm bảo an toàn cho đứa bé trong bụng cô.

“Căng quá… Ah… Bụng em phình lên rồi…”

“Bụng em đang có con của chúng ta, nó không thích ở trong bụng nữa thì phải.”

Lòng bàn tay hắn đặt lên bụng cô, có thể cảm nhận được trong bụng cô hơi nảy lên.

Có lẽ đứa trẻ cũng không hài lòng với dị vật vừa tiến vào, bên trong cô chật hẹp như vậy mà. Nhưng Hoa Cẩn không nghĩ được nhiều như thế, cô vẫn không ngừng vặn vẹo mông, vừa di chuyển vừa nức nở: “Cho em, cho em, làm ơn hãy đâm thật sâu vào trong em, em muốn…”

Tiểu huyệt của cô bị đâm sưng lên nhưng Hoa Cẩn vẫn chưa thỏa mãn. Để phục vụ tốt cho cô, Tịch Khánh Liêu không thể làm gì khác là tăng tốc. Hắn cuồng nhiệt đâm vào, lần nào cũng đâm lút cán, bụng cô cũng bắt đầu run lên.

Hắn thúc mấy chục lần, lần nào cũng đâm thẳng đến chỗ nhạy cảm của cô.

Hoa Cẩn lên đỉnh, cô la hét đến khàn cả giọng, quy đầu được dâm thủy gột rửa. Hắn còn chưa giải tỏa được thì Hoa Cẩn đã ngất đi.

Bác sĩ cầm hộp thuốc chuẩn bị rời đi, trước khi đi còn nói với hắn: “Anh Tịch, vợ của anh rất có thể đã mắc phải chứng nghiện sex, nếu như cứ kéo dài như thế này thì sẽ có hại đối với cô ấy. Thai nhi lúc này đã coi như ổn định, tôi sẽ kê mấy đơn thuốc để cô ấy uống trước, nhưng những loại thuốc đó sẽ có tác dụng phụ là khiến tinh thần suy nhược.

“Thuốc chữa trị chứng nghiện sex?”

“Đúng vậy.”

Hắn phất tay một cái, ý bảo bác sĩ rời đi.

Hoa Cẩn ngủ rất say, gương mặt gầy gò và tiều tụy, tất cả do miệt mài quá độ.

Một lát sau, người hầu mang tới mấy loại thuốc, đặt ở đầu giường.

Tịch Khánh Liêu xoa tóc cô, nhìn đống thuốc kia một lát rồi ném vào thùng rác.

Theo như bình thường thì chắc cô phải ngủ đến sáng mai.

Cửa bị gõ.

Khổng Thành Văn đứng ở bên ngoài, mỗi tay cầm một quả táo, một quả anh ta đang ăn, còn một quả đưa cho Tịch Khánh Liêu.

Tịch Khánh Liêu không để ý đến đồ anh ta đưa, nhanh chóng đóng cửa lại đi ra ngoài.

“Ông anh nói hai tháng nữa anh có thể tiếp nhận vị trí tổng giám đốc. Ông ấy rất có lòng tin với anh, điều này khiến cha anh tứ gần chết.”

Tịch Khánh Liêu mắt điếc tai ngơ, đút hai tay vào túi quần đi về phía trước, hoàn toàn coi như không thấy anh ta.

Nhìn thấy anh ta như vậy, Khổng Thành Văn nhún vai cười: “Còn có chuyện này nữa, anh có muốn nghe không? Tôi nghĩ anh nhất định sẽ có hứng thú.”

“Nói.” Hắn cũng không quay đầu lại.

Hoa Cẩn ngủ mê mệt, chân tay dường như muốn bị đánh nát, cả người không nhúc nhích được.

Vất vả lắm cô mới mở mắt ra được, lại phát hiện trên bức tường trống rỗng xuất hiện một chiếc tivi rất lớn. Cô không hiểu Tịch Khánh Liêu muốn làm gì, chẳng lẽ sợ cô ở đây buồn chán nên lắp tivi cho cô xem? Dù sao thì cô cũng đã ở trong căn phòng này mấy tháng rồi, chưa từng được đi ra ngoài.

Bình luận (0)

Để lại bình luận