Chương 96

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 96

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Phù La giáo

“Hắn ta đã đồng ý rồi, lúc này Cố thiếu chủ đang dịch dung cho Vân gia chủ. Hạ thần còn nói, nếu Vân gia chủ có được địa vị Tam đẳng phu nhân trong hậu cung Nam Vực, dù thế nào khi đến Phù La giáo cũng tiến sâu hơn.”
Nghĩ đến vẻ mặt buồn bã của Vân Như Phong, Lăng Hà không khỏi cười trên nỗi đau của người khác.
“Ngoài ra, hạ thần còn phát hiện một chuyện.”
“Hửm?”
“Dạo gần đây Phùng tiện thiếp thường xuyên ra vào Thủy Nguyệt cung.”
Tiêu Nhược Hoàn đang đứng bên cạnh cạn lời liếc nhìn hắn ta. Phùng tiện thiếp ham mê danh lợi, một lòng muốn leo lên, nên cố gắng thân thiết với trắc phi cũng không phải chuyện khó hiểu.
“Phùng tiện thiếp có một thị nữ tên là Tương Tư. Gần đây, hạ thần đã nghe ngóng được vừa hay Tương Tư thân thiết với một vị y quan trong y quán. Trước hôm Tiền phu nhân qua đời, chính vị thái y đó đã khám bệnh cho Tiền phu nhân.”
Trước đây, hắn ta chủ yếu điều tra y quan khám cho Tiền phu nhân vào ngày nàng mất, nhưng lại bỏ sót y quan đã khám bệnh vào ngày hôm trước. Nếu là cổ trùng, hôm trước trúng rồi hôm sau phát tác là chuyện rất bình thường.”
“Thị nữ tên là Tương Tư này là sau khi Vương thượng xuất chinh mới vào cung, nghe nói gia cảnh nghèo khổ, mới bị phụ mẫu bán vào cung. Hạ thần đã sai người điều tra phụ mẫu của nàng ta, nhưng không tìm được manh mối gì.”
Một cặp phu thê già cả đột ngột biến mất, quả thật vô cùng kỳ lạ.
“Sai người theo dõi chặt chẽ bọn họ, bản vương muốn tìm rõ trong cung còn bao nhiêu người của Phù La giáo.”
“Tuân mệnh.”
“Lăng Hà, chuẩn bị đi, đầu thất của Tả tướng, bản vương không có lý do gì không đi thắp một nén hương cho Tả tướng tận tụy cả đời.”
“Vương, việc này quá liều lĩnh, vẫn nên để hạ quan đi thay.” Lăng Hà đặt an nguy của Vương thượng lên hàng đầu, không khỏi lo lắng.
“Với năng lực này của ngươi, đi rồi cũng chỉ thêm món cho đám côn trùng mà thôi.”
“…”
Mặc dù Vương nói đúng sự thật, nhưng cũng quá không chừa lại mặt mũi cho hắn ta rồi đó.
Trời còn chưa sáng hẳn, Quân Đình duỗi tay nhét vật nhỏ trong chăn vào trong lồng, rồi đi đến Thủy Nguyệt cung như thường lệ, dịu dàng an ủi Phùng Ngọc Cầm vừa mới mất cha, sau đó cùng nữ nhân với vẻ mặt buồn bã đi đến phủ Tả tướng.
Quân Đình vừa rời đi chưa được bao lâu, Khương Vãn Ly đã tỉnh dậy, nằm cuộn tròn trong lồng, mắt ngái ngủ, đang đứng ở gần đó là thị nữ “Thương Lan”. Khi hắn không có ở đây, “Thương Lan” sẽ ở bên nàng.
Ban ngày, phủ Tả tướng vẫn như thường lệ, linh đường yên tĩnh trang nghiêm treo vải trắng, chính giữa đặt một chiếc quan tài. Tuy nhiên, với thính lực nhạy bén, hắn vẫn nghe thấy tiếng vo ve khác thường, như thể đám côn trùng đang hoạt động.
Dọc đường, hắn đối xử với Phùng Ngọc Cầm dịu dàng như nước, còn với người của phủ Tả tướng thì khiêm nhường lễ độ.
Phùng Trác trời sinh phong lưu đa tình, nhưng không hiểu sao bây giờ trong hậu viện chỉ còn lại một thiếp thất lâm bệnh nằm liệt giường. Thiếp thất đó trông có vẻ tinh thần cũng không được tốt cho lắm, sắc mặt tái nhợt, trừng mắt sợ hãi nhìn Quân Đình. Cho dù hắn nói chuyện ôn tồn với bà ta thì thiếp thất đó cũng không đáp lại, mà chỉ trợn tròn mắt, dáng vẻ vô cùng sợ sệt.
“Vương thượng, chúng ta hồi cung thôi.” Phùng Ngọc Cầm lau nước mắt nói.
“Không ở lại thêm chút nữa sao?”
“Thần thiếp không muốn ở lại nơi đau buồn này thêm nữa, cho dù ở lại vài ngày thì cha cũng không thể quay trở lại, mà chỉ càng đau buồn hơn thôi.”
“Được, vậy chúng ta hồi cung.” Quân Đình giống như nam nhân yêu nữ nhân này sâu đậm, hoàn toàn không thấy lý do của Phùng Ngọc Cầm kỳ quặc đến cỡ nào, mà ân cần đỡ nàng ta lên kiệu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận