Chương 96

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 96

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Mùi Hương Của Sự Thật
Bữa trưa hôm sau diễn ra trong một sự gượng gạo sặc mùi thuốc súng. Tiêu Hành và Lý Mộng ngồi như tượng ở một đầu sô pha, Hứa Khả chiếm trọn đầu kia, còn Chu Đại thì ung dung như thể đang chủ trì một buổi hội chẩn, chứ không phải một bữa cơm gia đình quái dị.
Đồ ăn được giao tới, và Hứa Khả, với sự tinh quái của một con hồ ly nhỏ, cố tình gọi một phần đậu hũ thối cỡ đại.
Mùi hương đặc trưng nồng nặc xộc thẳng vào không khí, khiến Lý Mộng khẽ nhăn mặt. Tiêu Hành thì như bị ai đấm thẳng vào mũi. Hắn ta ghét cay ghét đắng cái mùi này, và Hứa Khả biết quá rõ điều đó.
“Trời đất ơi! Hứa Khả, cô bị điên à?” Tiêu Hành gắt lên, không thèm giữ ý tứ. “Ăn cái thứ của nợ đó thì ra ngoài mà ăn! Mang vào nhà cậu tôi làm gì cho thối um lên!”
Hứa Khả thản nhiên gắp một miếng đậu hũ vàng giòn, chấm đẫm tương ớt, khoan khoái đưa lên miệng nhai. Cô cố tình nhai thật kêu, vẻ mặt tận hưởng đến tột cùng.
“Thối á? Thơm rưng rức thế này mà thối?” Cô cười khẩy, rồi trơ trẽn quay sang Chu Đại, giơ miếng đậu hũ đến gần mặt anh. “Chú ơi, anh ngửi thử xem, có phải thơm lừng không? Ăn một miếng nhé, ngon lắm, em đút.”
Hành động này, không khác gì một cái tát thẳng vào mặt Tiêu Hành. Nó không chỉ là trêu chọc, nó là sự tuyên bố trắng trợn: Thấy chưa, người đàn ông của mày bây giờ là của tao, tao đút cái gì anh ta cũng sẽ ăn.
“HỨA KHẢ!” Tiêu Hành đập bàn đứng phắt dậy, mặt đỏ bừng. “Cô quá đáng lắm rồi! Cậu, cậu không ngửi thấy cái mùi kinh tởm đó sao? Cậu để yên cho cô ta làm loạn à?”
Cả Lý Mộng cũng sợ hãi nhìn Chu Đại. Nhưng anh vẫn bình thản.
Hứa Khả cũng sững lại. Cô quay sang nhìn anh, chờ đợi phản ứng. Cô nghĩ anh sẽ bênh cô, hoặc ít nhất cũng phớt lờ.
Nhưng Chu Đại chỉ nhìn cô, ánh mắt không có một gợn sóng. Anh không hề khó chịu, không nhăn mũi. Anh chỉ đơn giản là… không phản ứng.
“Chú?” Hứa Khả khựng lại, miếng đậu hũ lơ lửng giữa không trung.
Lúc này, Tiêu Hành mới nói như gầm lên: “Cô cố ý phải không? Cô biết rõ cậu tôi không ngửi được mùi gì mà!”
Cái gì?
Miếng đậu hũ trên tay Hứa Khả suýt nữa thì rơi xuống. Cô sững sờ nhìn Chu Đại. Không… không ngửi được?
“Tiêu Hành,” Chu Đại lúc này mới lên tiếng, giọng trầm xuống, không phải giận Hứa Khả, mà là khiển trách Tiêu Hành. “Ngồi xuống ăn cơm. Ồn ào quá rồi.”
Bữa tối hôm đó, Tiêu Hành không nuốt nổi cơm, hậm hực kéo Lý Mộng đi về ngay sau đó. Anh ta không thể chịu đựng nổi việc bị Hứa Khả đè đầu cưỡi cổ ngay trong lãnh địa của cậu mình.
Khi cánh cửa đóng sầm lại, Hứa Khả vẫn ngồi chết trân. Cô nhìn đĩa đậu hũ thối, thứ vũ khí vừa rồi cô còn tự đắc, giờ lại như một bằng chứng cho sự ngu ngốc của mình.
“Chú…” Cô lí nhí, quay sang anh, sự đắc thắng biến mất, chỉ còn lại vẻ hối lỗi trẻ con. “Em… em không biết… anh bị mất khứu giác.”
Cha dượng cô chưa bao giờ kể chuyện này. Cô bỗng thấy mình thật khốn nạn. Cô nhớ lại những lời anh nói, “mùi hương trên người em”, “mùi nước hoa trong phòng khách”. Hóa ra tất cả đều là…
“Thật xin lỗi.” Cô cúi gằm mặt. “Em không cố ý làm anh khó xử.”
Chu Đại nhìn vẻ mặt ân hận của cô, lòng mềm nhũn. Anh không giận. Anh tiến lại, xoa đầu cô. “Không sao.” Giọng anh dịu dàng. “Là Tiêu Hành không hiểu chuyện, làm em sợ rồi.”
“Nhưng… tại sao lại…?”
Anh kể cho cô nghe về tai nạn lúc nhỏ, về khứu giác bị tổn thương vĩnh viễn. “Không phải là không ngửi được gì cả,” anh giải thích. “Chỉ là kém hơn người thường rất nhiều.” Anh ghé sát vào cổ cô, hít một hơi thật sâu. “Nhưng lạ một điều… mùi hương trên người em, anh lại ngửi rất rõ.”
Hứa Khả ngẩng lên. Lời nói đó, giờ đây mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Không phải là lời ong bướm trêu ghẹo. Đó là sự thật. Trong thế giới gần như câm lặng về mùi hương của anh, cô là một ngoại lệ duy nhất.
Cô không biết phải nói gì, mũi bỗng dưng cay xè. Cô vòng tay ôm chầm lấy anh, vùi mặt vào ngực anh. “Em xin lỗi.”
Cô đã dùng sự tàn khuyết của anh để làm vũ khí trêu chọc kẻ khác. Cảm giác tội lỗi dâng lên, nhưng xen lẫn vào đó là một sự rung động kỳ lạ. Người đàn ông này… thật sự quá đặc biệt.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận